Tôi muốn, tôi sẽ, tôi chưa…

(VNBĐ – Thơ). Tôi muốn em là hạt phù sa
Để tôi làm sông cho em tan đi thật nhẹ
Để tôi biết trong một phần thân thể
Có đời em
Nên êm ái xuôi dòng…

Vạt nắng chiều nay bối rối hồng
Chầm chậm, em ơi, bước nhớ mong
Thơ ngây: dáng dấp
Bồ câu: mắt
Mặt nước lòng tôi bỗng gợn vòng.

Tôi sẽ làm mưa tưới mát đời
Em làm ngọn cỏ rất xanh tươi
Hạt nhỏ tôi gieo nằm trên lá
Như những kim cương lóng lánh cười

Tôi sẽ hôn em rất nhẹ nhàng
Khi những cành xoan ra lá xoan
Và,
Khi cúi xuống bờ môi ấm
Thì cả không gian hóa dịu dàng

Có lẽ là tôi đã nói nhiều
Nhưng mà chưa nói được bao nhiêu
Ngôn ngữ trong tôi còn ít quá
Để nói cùng em
Chỉ một điều…

LÊ TRUNG TÍN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Anh có đành khép lại

anh có một cuộc đời
em không sao nhìn rõ
anh có những quãng buồn
riêng mỗi mình khép mở

Thức dậy ở nơi xa

Quên gấp lại giấc mơ, tôi mở cửa bước ra
Thành phố cũng vừa tỉnh giấc
Những đôi chân chắc còn đang ngủ kỹ
Để lá tiên tri trên những bước của ngày.

Đất đổi đời

Thầy Bảy Trầm sống thật khác người. Quanh năm lão mặc duy nhất quần áo vải màu trắng, đội nón Gò Găng và đi guốc mộc…