Tôi đi qua

(VNBĐ – Thơ).

Tôi đi qua bóng cây ngày nắng
những vòm xanh ôm tôi lẳng lặng
chói chang tiếng ve
tôi đi qua hơi thở tháng Tư
phấp phỏng những ai còn ai mất
người bạn như chiếc lá âm thầm
sau quãng đời chiến chinh rồi lay lắt

tôi đi qua những run rẩy nguyện cầu
bình yên cho những người tôi yêu
tiếng ve đỏ mà trời xanh lắm
những gay gắt hồn ta đằm thắm

tôi đi qua bóng một chiếc cầu
bắc ngang dòng tưởng tượng
bao người sang, sông vẫn lặng bên trời
nước thăm thẳm bấp bênh hy vọng

tôi đi qua tiếng bìm bịp kêu chiều
như gõ nhịp một ngày đang tắt
gió ngẩn ngơ không biết về đâu
giữa một bầy bê tông cốt sắt

tôi đi qua những ảnh hình mê hoặc
đời nhạt nhòa còn thơ lưu lạc
ngọn lửa ấy một thời khao khát
bây giờ người ta lạnh lẽo xa

tôi đi qua… nhưng tôi không thể
dễ dàng buông những giấc mơ kỳ lạ
tôi thế nào giờ vẫn thế thôi
cây đâm chồi chính nơi cây trụi lá.

THANH THẢO

(Văn nghệ Bình Định số 97 tháng 5.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Viết trên dòng Pô Cô

Hào hùng cất ở đáy sông
phía thượng nguồn nỗi đau không chảy lại
độc mộc thả về bóng nước
rã nguyên vẹn hình hài
không nứt dấu ban sơ

Lưng cha

Vệt nắng quét qua thung cuối ngày
Loang loáng trên vai cha
Trượt theo những giọt mồ hôi
Nhát cuốc
Vục vào lòng đất

Không dấu vết

Những ý tưởng biến mất
Không dấu vết
Tôi đi tìm lại những giọt mưa

Cầm tay bể cạn

Màu mắt em pha nắng
Trời thản nhiên cao hơn
Vài hạt mầm vũ trụ
Đã xanh thêm dỗi hờn