Tôi đi qua

(VNBĐ – Thơ).

Tôi đi qua bóng cây ngày nắng
những vòm xanh ôm tôi lẳng lặng
chói chang tiếng ve
tôi đi qua hơi thở tháng Tư
phấp phỏng những ai còn ai mất
người bạn như chiếc lá âm thầm
sau quãng đời chiến chinh rồi lay lắt

tôi đi qua những run rẩy nguyện cầu
bình yên cho những người tôi yêu
tiếng ve đỏ mà trời xanh lắm
những gay gắt hồn ta đằm thắm

tôi đi qua bóng một chiếc cầu
bắc ngang dòng tưởng tượng
bao người sang, sông vẫn lặng bên trời
nước thăm thẳm bấp bênh hy vọng

tôi đi qua tiếng bìm bịp kêu chiều
như gõ nhịp một ngày đang tắt
gió ngẩn ngơ không biết về đâu
giữa một bầy bê tông cốt sắt

tôi đi qua những ảnh hình mê hoặc
đời nhạt nhòa còn thơ lưu lạc
ngọn lửa ấy một thời khao khát
bây giờ người ta lạnh lẽo xa

tôi đi qua… nhưng tôi không thể
dễ dàng buông những giấc mơ kỳ lạ
tôi thế nào giờ vẫn thế thôi
cây đâm chồi chính nơi cây trụi lá.

THANH THẢO

(Văn nghệ Bình Định số 97 tháng 5.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Khát vọng trong thơ Văn Cao

Với Văn Cao, khát vọng sống luôn thường trực trong tâm hồn ông. Thơ ông không chỉ phản ánh khát vọng sống của Nhân dân lao động nghèo khổ một thời mà còn của chính bản thân ông – một nghệ sĩ tài hoa…

Buông bỏ

Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người đó thì Thắng lại biến mất…

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát

Những hoài nhớ linh thiêng

Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ