Tiếng trúc chiều

(VNBĐ – Thơ).

Thằng bạn cuối cùng chuẩn bị kết hôn
Thế là ta sắp “độc tôn đồng tử”
Vui đấy chứ, “trên tuyệt vời” đấy chứ
Sao mắt rưng rưng như đứa trẻ buồn?

Trái tim âm thầm vỡ một hồi chuông
Hồi chuông cũng vô thanh như chiều vậy
Vui thật đấy, mừng cho nhau thật đấy
Ôm bạn cười… Sao dạ buốt cô đơn?

Mắt trong veo bỗng xon xót tủi hờn
Như sền sệt biển đang cô thành muối
Cả bọn mươi thằng hoa râm báo tuổi
Mỗi ta còn ngơ ngác thuở đầu xanh.

Lầm lũi trăng đơn soi bước độc hành
Người với bóng đâu kết thành đôi được
Chúc bạn trăm năm vuông tròn lộc phước
Về một ta trống trước lạnh sau đời…

Sống lẻ loi đồng tử chết lên trời
Thà đủ đôi dắt nhau vào địa ngục
Không gió xoáy buốt đau lòng tre trúc
Sao biết mình khao khát nhạc tình xuân?

NGUYỄN NGỌC HƯNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Về nghe thung lũng hát

Không ai ngồi cùng tôi nơi mùa sim tháng Sáu, giữa thảo nguyên bát ngát mùi hương. Gió từ đại ngàn xuyên qua những cánh rừng già, thổi vào hồn tôi gió lộng. Ở đó, một khoảng trời đầy nắng, bạn còn nhớ không…

Thầm thĩ Biển Hồ

Người ta gọi Biển Hồ là “đôi mắt Pleiku”. Quả đúng như vậy! Đứng từ trên cao nhìn xuống, mặt hồ xanh biếc, tròn đầy, long lanh như đôi mắt biết cười giữa đại ngàn thăm thẳm…

Vẻ đẹp diệu kỳ khi đôi mắt là trái tim

“Hoàng tử bé” của Antoine de Saint Exupéry là tác phẩm viết về thiếu nhi nhưng lại là món quà dành cho tất cả chúng ta – những người lớn đã từng là trẻ con. Cuốn sách như bức tranh tâm hồn phong phú của trẻ thơ…

Sự cô đơn

Người dân chúng tôi bắt đầu rời bỏ quê hương vào đầu mùa xuân. Dash sẽ nhớ mãi ngày đó suốt đời. Ông nhìn, gần như là một ảo ảnh mùa xuân, một đám gia súc và xe cộ di chuyển hỗn loạn dọc theo sườn núi…