Thương đất nước oằn mình trong mưa bão

(VNBĐ – Thơ).

Thương đất nước oằn mình trong mưa bão
Nước trăm sông dâng lũ lụt ngút trời
Bao thôn bản vùi mình trong lũ quét
Cảnh tan hoang sông núi phải ngậm ngùi

Lũ Bắc Kạn, lũ Lào Cai, Yên Bái
Lũ Bắc Giang, lũ Đình Cả, Thái Nguyên
Lũ sông Hồng, lũ sông Cầu cuộn đỏ
Lũ Lô, Thao, lũ sầm sập trăm miền

Thương đất nước – dáng con thuyền độc mộc
Phải chống chèo qua bão lũ, thiên tai
Phải tần tảo lá lành đùm lá rách
Giấu vào trong nước mắt, tiếng thở dài

Thương đất nước gồng mình trong mưa bão
Bao người con sống chết với quê hương
Đội mưa gió, dầm mình đi cứu nạn
Dẫu hy sinh như ở giữa chiến trường

Cả một thôn bị lũ bùn vùi lấp
Đất thương đau dậy tiếng khóc oan hồn
Còn sót lại với cái tên làng Nủ
Nỗi xót xa đau đớn đến tận cùng

Đêm mưa lớn, mẹ chong đèn thao thức
Lũ cuốn trôi ngập xóa những cánh đồng
Con tự hỏi, ngọn đèn kia tự hỏi:
Trong hồn người còn thao thức nào không?

Đêm đất lở vùi chôn bao đứa trẻ
Miền đau thương thảm họa lại chất chồng
Đêm tự hỏi và đất kia tự vấn:
Trong hồn người còn đau đớn nào không?

NGUYỄN VIỆT CHIẾN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Người đàn bà trước bến Giá

Bến Giá của con sông trước nhà nằm phía lở. Tôi tò mò hỏi từ đâu có cái tên Giá thì không người già nào trong xóm trả lời được…

Gửi con từ đảo

Bắc qua biển về là cây cầu đến nỗi nhớ con
Cây cầu từ trái tim không bao giờ nghiêng trong gió bão
Khi chập chững biết đi
Mẹ sẽ dắt con bước lên cây cầu ra đảo

Ngọn gió

Hoa xoan tím ngõ làng em lại đến Trường Sơn
Gió anh vỗ về em trên từng sợi tóc
Gió anh đậu xuống vai em đã nhiều nặng nhọc
Gió anh thổi đời em lại khóc…

Tháng Sáu muộn

Cuối tháng rồi, nắng vẫn rất đang thưa
em đi bộ qua một miền rất vắng
chả can cớ gì đâu, chả việc gì im lặng
cánh đồng rung chuông chiều sẽ nhạt nhòa