Thời gian

(VNBĐ – Thơ).

Hoa mới nở
hôm qua
sáng nay đã úa tàn
thời gian trôi
trôi mãi
cuốn theo bao ngỡ ngàng

Thời gian là khung cửa
đếm từng bước chân qua
thời gian vẳng tiếng gà
gọi bình minh thức giấc

Thời gian là dáng mẹ
ngày một mỏi mòn hơn
là nỗi lòng của cha
nhẹ nhàng và lắng đọng

Thời gian hay tiếng sóng
dội biển đời mênh mông.

VÕ NGỌC THỌ

(Văn nghệ Bình Định số 110+111 tháng 6+7.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Chiếc lá mơ ước

Trong khu rừng này, ai cũng biết Dơi Nhỏ không thể nhìn thấy màu sắc. Đôi mắt của họ nhà Dơi Nhỏ vốn chỉ quen với bóng đêm đen trắng, lại thêm chứng mờ mắt bẩm sinh khiến cậu không nhìn thấy gì rõ ràng dưới ánh mặt trời…

Bàn tay ngoại

Tay gầy run gió già nua
Vá cho con cả những mùa nắng oi
Bàn tay nhặt tiếng chim trời
Đan thành nhịp võng ru đời mênh mông

Chú nhện giăng tơ

Kéo tơ qua ngọn gió
Vắt sang sợi nắng hồng
Đi lại giữa không trung
Nhện như đang diễn xiếc.

Bềnh bồng thân xa

Những điều chưa nói với em
Từ lâu tim đã ươm mềm lời duyên
Bạc đầu đời vẫn chưa yên
Phong ba chi lắm muộn phiền tóc xanh!