Thời gian

(VNBĐ – Thơ).

Hoa mới nở
hôm qua
sáng nay đã úa tàn
thời gian trôi
trôi mãi
cuốn theo bao ngỡ ngàng

Thời gian là khung cửa
đếm từng bước chân qua
thời gian vẳng tiếng gà
gọi bình minh thức giấc

Thời gian là dáng mẹ
ngày một mỏi mòn hơn
là nỗi lòng của cha
nhẹ nhàng và lắng đọng

Thời gian hay tiếng sóng
dội biển đời mênh mông.

VÕ NGỌC THỌ

(Văn nghệ Bình Định số 110+111 tháng 6+7.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Sơ ri

Em có về nơi ấy
Bên góc khuất hiên nhà
Cây sơ ri chín mọng
Như hẹn thề đôi ta.

Mưa

Thành phố bây giờ buồn ít vui nhiều
buồn nhiều vui ít
thành phố có dấu vân tay đã chết
cùng cơn mưa em

Đêm tục huyền

Một ngày nằm khô sợi tóc
Nghe mưa bện cỏ ngoài sân
Thương đồng xưa cày váng nắng
Mẹ đổ trăng vào mùa không

Tiếng chuông hành hương

Ngày đi qua nửa giọt sương
Có con dế nhỏ hành hương lên chùa
Câu kinh thức trắng đêm xưa
Vội đi thỉnh tiếng chuông vừa bầu không