Thơ ở thành cổ Đồ Bàn

(VNBĐ – Thơ). Anh không nghĩ
Quy Nhơn nhiều nắng đến vậy
Nắng chan hòa bể biếc

Quy Nhơn không nghĩ
Thơ các anh có thể nhức đau
Như muối xát đến vậy

Anh cô đơn như ngọn tháp bí mật
Nước Chiêm Thành xưa
Nước của những người đã khuất
Nước của một thời đã mất
Thành lũy cuối cùng, triều đại cuối cùng
Bên bể biếc tàn phai

Anh, con sư tử đang gặm nỗi buồn của đá
Anh, con voi đá ngàn xưa nuốt gió nhai mưa
không chịu phủ phục
Các nhà thơ ở thành cổ Đồ Bàn.

NGUYỄN VIỆT CHIẾN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Ngõ quê thương nhớ

Buổi sáng, ngõ quê thức giấc theo tiếng chổi tre của bà Năm nhà đầu ngõ, cứ soàn soạt, đều đặn vào mỗi lúc mờ sương. Rồi là tiếng kẽo kẹt khi mẹ gánh nước từ giếng về, đôi thùng tôn cũ đong đưa…

Bà Baptiste

Người phụ nữ trẻ này tên là Paul Hamot, con gái của thương gia Fontanelle giàu có trong vùng. Khi cô ấy được mười một tuổi, một biến cố bất ngờ đã xảy ra…

Bạn Gió và những chiếc chuông xinh

Rào Rào cười, lần đầu tiên trong ngày hôm đó cậu cười thật sự. Cậu xoay người, lúc nhanh lúc chậm, lúc nhẹ nhàng lúc ào ạt, và dàn Chuông Gió đáp lại từng nhịp một, hào hứng và vui vẻ…

Nghe bà kể chuyện

Đêm nghe bà kể chuyện
Nàng Bân tích thật xưa
Yêu thương, nàng đan áo
Rét ngày xuân trái mùa