Thơ dự thi của Võ Văn Luyến

(VNBĐ – Thơ dự thi).

Phố biển và câu chuyện tình dang dở

Góc phố dịu dàng
Em thì xa quá
Xa như bóng mờ cuối chân mây rỗng gió
Chỉ có cái nắng đành hanh
Nhảy nhót trên cành
Quên một kẻ đang buồn
Khuấy ly chanh đường
Nhìn đám bọt li ti hiện thân sự ngắn ngủi
Ngày sắp qua

Biển hờ hững đón tôi
Bằng giấc ngủ vùi
Bằng ước hẹn trăm năm báo lỗi
Bằng bãi trứng hóa đá
Bằng bí mật đầm Thị Nại
Giải ngôn một thăm thẳm một dỗi hờn

Tôi nghe mộ Hàn không nằm chỗ cũ
Người chết đi để lại tuổi tên
Lăng mộ không đo bằng thước tấc
“Thác là thể phách
Còn là tinh anh”
Biển vẫn xanh
Trời vẫn xanh
Về đây đất võ trời văn
Cát vàng bỏng rát
Sóng lăn vào chiều.

 

Tôi gọi tôi về

Chẳng phải Quy Nhơn gọi về
Mà tôi nhớ Quy Nhơn
Nhớ đôi mắt làm đắm chiều ẩn dật
Nhớ nụ cười lưới vây xiết chặt
Nhớ hơi thở sóng cuồng

Quy Nhơn là gì tôi không biết
Tôi còn không biết vì sao lạc đường
Một người đẹp nói đùa rằng đi xa thế
Đi thật xa mới nghiệm lại rất gần

Đến đây biển bước vào tôi dịu êm
Còn con thuyền quay ngoắt như giận hờn vô cớ
Chút lấp lánh trăng sao thì xa quá
Đành nương theo hình bóng thời gian

Quy Nhơn đỏng đảnh đâu cho riêng ai
Ngày xanh đã “đắng như hạnh phúc”
Giờ gặp lại càng yêu hơn thế tục
Càng thấy đời không hoang phí tuổi trai.

VÕ VĂN LUYẾN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi

Quê ngoại

Nghỉ hè theo mẹ về quê
Nhà ngoại ở phía con đê cuối làng
Ngô xanh, xanh đến ngỡ ngàng
Cánh diều ru giữa mênh mang khoảng trời

Bến đỗ bình yên

Giao đứng bên cửa sổ, nhìn những gương mặt trẻ măng, lấp lánh ánh mắt ngưỡng mộ dành cho chồng cô – thầy giáo Ngạn. Suốt mười lăm năm qua, hình ảnh ấy không hề thay đổi…