Thơ dự thi của Trần Võ Thành Văn

(VNBĐ – Thơ dự thi).

Lời mưa sớm

Tiếng gà trôi trong lời mưa sớm
mùi sữa khô trên chái tranh đầm đẫm trở mình
minh định một ngày về dự cảm
ủ mưa thưa khói reo

điều sinh ra là những điều đã mất
tôi đã là tôi thơm rơm rạ ngoài đồng
ngả nghiêng đòng lúa chín
mưa từng bọc mùa khó nhọc mắt mẹ mắt cha
vỡ vô vàn ban mai khô ráo

điều đã mất là gian lao trời bể
mưa của biển xa bồi đắp phía thượng nguồn
tôi là cỏ là cây là đọt non cuống lá
mang màu của mưa/ màu gì không biết nữa
có lẽ màu cuống nhau còn sót lại của tôi thôi!

bắt đám mây trù mật ngang trời
tan từng ngón tay mưa
tôi tan tôi trong rất nhiều xa xôi ký ức
trong đọt khói tượng hình bên ngạch cửa
thiên lý tiếng gà khuya…

 

Nổi trôi

Ở nơi nào xa thẳm tháng ngày vui
những dòng sông chảy dài hơn kiếp người
từng hơi thở trôi ngoài hoài nghi, toan tính
ngọn cỏ xanh, đã xanh

Một sớm, làm cánh thuyền neo đậu nổi trôi
đây tiếng sóng gọi bầy, kia lở bồi đầm phá
gió nổi hoa tiêu “cá nước, chim trời”…

Một sớm,
người thiếu nữ vẫn thường mộng tưởng khơi xa
người đàn bà vẫn miệt mài may vá mùa xuân chân váy
ngăn cách quá, lòng tôi, gió trời vẫn thổi về giá buốt
biền biệt muôn bến sâu…

TRẦN VÕ THÀNH VĂN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Ngõ quê thương nhớ

Buổi sáng, ngõ quê thức giấc theo tiếng chổi tre của bà Năm nhà đầu ngõ, cứ soàn soạt, đều đặn vào mỗi lúc mờ sương. Rồi là tiếng kẽo kẹt khi mẹ gánh nước từ giếng về, đôi thùng tôn cũ đong đưa…

Bà Baptiste

Người phụ nữ trẻ này tên là Paul Hamot, con gái của thương gia Fontanelle giàu có trong vùng. Khi cô ấy được mười một tuổi, một biến cố bất ngờ đã xảy ra…

Bạn Gió và những chiếc chuông xinh

Rào Rào cười, lần đầu tiên trong ngày hôm đó cậu cười thật sự. Cậu xoay người, lúc nhanh lúc chậm, lúc nhẹ nhàng lúc ào ạt, và dàn Chuông Gió đáp lại từng nhịp một, hào hứng và vui vẻ…

Nghe bà kể chuyện

Đêm nghe bà kể chuyện
Nàng Bân tích thật xưa
Yêu thương, nàng đan áo
Rét ngày xuân trái mùa