Thơ dự thi của Trần Võ Thành Văn

(VNBĐ – Thơ dự thi).

Lời mưa sớm

Tiếng gà trôi trong lời mưa sớm
mùi sữa khô trên chái tranh đầm đẫm trở mình
minh định một ngày về dự cảm
ủ mưa thưa khói reo

điều sinh ra là những điều đã mất
tôi đã là tôi thơm rơm rạ ngoài đồng
ngả nghiêng đòng lúa chín
mưa từng bọc mùa khó nhọc mắt mẹ mắt cha
vỡ vô vàn ban mai khô ráo

điều đã mất là gian lao trời bể
mưa của biển xa bồi đắp phía thượng nguồn
tôi là cỏ là cây là đọt non cuống lá
mang màu của mưa/ màu gì không biết nữa
có lẽ màu cuống nhau còn sót lại của tôi thôi!

bắt đám mây trù mật ngang trời
tan từng ngón tay mưa
tôi tan tôi trong rất nhiều xa xôi ký ức
trong đọt khói tượng hình bên ngạch cửa
thiên lý tiếng gà khuya…

 

Nổi trôi

Ở nơi nào xa thẳm tháng ngày vui
những dòng sông chảy dài hơn kiếp người
từng hơi thở trôi ngoài hoài nghi, toan tính
ngọn cỏ xanh, đã xanh

Một sớm, làm cánh thuyền neo đậu nổi trôi
đây tiếng sóng gọi bầy, kia lở bồi đầm phá
gió nổi hoa tiêu “cá nước, chim trời”…

Một sớm,
người thiếu nữ vẫn thường mộng tưởng khơi xa
người đàn bà vẫn miệt mài may vá mùa xuân chân váy
ngăn cách quá, lòng tôi, gió trời vẫn thổi về giá buốt
biền biệt muôn bến sâu…

TRẦN VÕ THÀNH VĂN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Ngựa ơi về đâu

Người Đà Lạt xa lạ với từ thổ mộ hay xà ích. Chỉ là xe ngựa thân thương đồng hành cùng bác mã phu. Bóng ngựa in lên nền sương mà đi, tiếng lóc cóc ma mị trong ánh sáng đỏ lập lòe lúc ba, bốn giờ sáng

Dành dành trắng

Trăng lọt qua kẽ lá vẽ xuống nền gạch ẩm những hình thù loang lổ, méo mó. Ngoài khung cửa, một chiếc bóng nhỏ bé lướt qua. Trong màu áo trắng ngà loang loáng, thoạt nhìn Lam nhận ra bóng một cô bé…

Mùa hạ Tây Nguyên

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa