Thơ dự thi của Thái An Khánh

(VNBĐ – Thơ dự thi).

An Nhơn

An Nhơn ẩn vào ta bằng ngôn ngữ của lúa
đôi vai của mẹ gánh trĩu mặt trời
lấm tấm mồ hôi mặn mòi non nước
đất nặng nghĩa tình gieo hạt trái tim ai.

An Nhơn ẩn vào ta nhánh Côn giang
bằng ngôn ngữ của cá
thảnh thơi bơi đêm trăng huyền sử
dọc bờ An Thái trai gái trổ tài võ thuật
âm vang một thuở ngấm vào da thịt
máu anh hùng nghĩa hiệp bao dung

An Nhơn ẩn vào ta điệu Bài chòi
bao đời truyền nhau qua lời ru của bà, của mẹ
tâm hồn vươn lên chồi xanh
neo góc bể chân trời
chợt một chiều vỡ oà như đứa trẻ
được khơi mở tâm hồn

An Nhơn ẩn vào ta tiếng thủ thỉ
những ngôi tháp cổ
những vũ điệu muôn đời bí ẩn
ai đi tìm búp nữ Chăm Pa
thực hư hai bờ linh giác
gửi vào mây màu trắng phau phau

An Nhơn ẩn vào ta đàn chim Việt
trỗi khúc nhạc phương Nam
khí thiêng hội tụ nhịp rồng thổn thức
từ đây bay lên tình yêu tươi hồng.

THÁI AN KHÁNH

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Khi trời màu trứng sáo

Phía đó trời ẩn nhẫn pha sương
Nơi hành trình khói lạc chiều chảy ngược
Mùa vọng tiếng tha hương
Quay quắt nguyện cầu

Em ở đó, mơ mình trong lòng phố

Trảng đồi mùa trải tựa vạt ngâu
Em ở đó, gió nghiêng về phố
Nơi giấu anh giữa những trục tung hoành
Sóng cỏ lùa ngày rỗng buông nhanh
Trông về nơi có tiếng gọi ran của bầy se sẻ

Bóng người đã xa…

Chiều về qua ngõ ngày xưa
Nghe thương nhớ cũ cũng vừa xanh xao
Hiên nhà gió thổi xôn xao
Lời ru của mẹ ngọt ngào hương quê.

Giấc ngủ quê nhà…

Con trở về tìm lại dấu xưa
Giàn mướp đắng trước hiên nhà vẫn trổ
Con ong bầu đập cánh bay qua miền cổ tích
Khói lam chiều cay sóng mắt rưng rưng.