Thơ dự thi của Sơn Trần

(Thơ dự thi).

Ký ức quê nghèo

Ngày ấy đã xưa, khi dòng sông đi vào lời ru của bà của mẹ

Bên lở bên bồi thương nhau.

Ngày ấy đã xưa, bài đồng dao rồng rắn qua làng mỗi đêm trăng sáng

Muốn hái sao trên trời, viết câu thần chú gửi theo.

Ngày ấy đã xưa, ánh trăng nghiêng vào trang sách

Cầm mơ ước đi qua hết tuổi dại khờ.

Tôi từ giã quê nghèo cái hôm gió quặn mình thành bão
Núi vỡ, sóng cuồng, làng mạc xác xơ…
Mẹ ngược chiều đông bợt vai gầy nhánh mạ

Cơn lũ băng đồng ngày giáp hạt gieo neo.

Tôi là đứa nghĩ tới quê là khóc
Thương nỗi nhọc nhằn in trong mắt của cha
“Ông tha mà bà không tha…”

Cứa lẹm tâm hồn non nớt

Chiều nay mưa bất chợt

Nghiêng vào lòng khiến ký ức lên xanh.

Ngày trở về, cái cò không còn đậu cọc cầu ao
Sung chát đời sung… mọi chuyện đã thành cổ tích
Tôi thấy mình hóa thành trẻ con hồn nhiên, tinh nghịch

Bên cánh võng  trưa hè thao thiết lời ru.

SƠN TRẦN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Trở lại dòng sông tuổi thơ

Tuổi thơ của tôi bắt đầu từ những buổi sáng còn đẫm hơi sương, khi mặt trời chưa kịp ló lên khỏi rặng tre cuối xóm. Dòng sông khi ấy xanh như một dải lụa mềm, phẳng lặng…

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi

Quê ngoại

Nghỉ hè theo mẹ về quê
Nhà ngoại ở phía con đê cuối làng
Ngô xanh, xanh đến ngỡ ngàng
Cánh diều ru giữa mênh mang khoảng trời