Thơ dự thi của Sơn Trần

(Thơ dự thi).

Ký ức quê nghèo

Ngày ấy đã xưa, khi dòng sông đi vào lời ru của bà của mẹ

Bên lở bên bồi thương nhau.

Ngày ấy đã xưa, bài đồng dao rồng rắn qua làng mỗi đêm trăng sáng

Muốn hái sao trên trời, viết câu thần chú gửi theo.

Ngày ấy đã xưa, ánh trăng nghiêng vào trang sách

Cầm mơ ước đi qua hết tuổi dại khờ.

Tôi từ giã quê nghèo cái hôm gió quặn mình thành bão
Núi vỡ, sóng cuồng, làng mạc xác xơ…
Mẹ ngược chiều đông bợt vai gầy nhánh mạ

Cơn lũ băng đồng ngày giáp hạt gieo neo.

Tôi là đứa nghĩ tới quê là khóc
Thương nỗi nhọc nhằn in trong mắt của cha
“Ông tha mà bà không tha…”

Cứa lẹm tâm hồn non nớt

Chiều nay mưa bất chợt

Nghiêng vào lòng khiến ký ức lên xanh.

Ngày trở về, cái cò không còn đậu cọc cầu ao
Sung chát đời sung… mọi chuyện đã thành cổ tích
Tôi thấy mình hóa thành trẻ con hồn nhiên, tinh nghịch

Bên cánh võng  trưa hè thao thiết lời ru.

SƠN TRẦN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Sự cô đơn

Người dân chúng tôi bắt đầu rời bỏ quê hương vào đầu mùa xuân. Dash sẽ nhớ mãi ngày đó suốt đời. Ông nhìn, gần như là một ảo ảnh mùa xuân, một đám gia súc và xe cộ di chuyển hỗn loạn dọc theo sườn núi…

Chiếc lá mơ ước

Trong khu rừng này, ai cũng biết Dơi Nhỏ không thể nhìn thấy màu sắc. Đôi mắt của họ nhà Dơi Nhỏ vốn chỉ quen với bóng đêm đen trắng, lại thêm chứng mờ mắt bẩm sinh khiến cậu không nhìn thấy gì rõ ràng dưới ánh mặt trời…

Bàn tay ngoại

Tay gầy run gió già nua
Vá cho con cả những mùa nắng oi
Bàn tay nhặt tiếng chim trời
Đan thành nhịp võng ru đời mênh mông

Chú nhện giăng tơ

Kéo tơ qua ngọn gió
Vắt sang sợi nắng hồng
Đi lại giữa không trung
Nhện như đang diễn xiếc.