Thơ dự thi của Sơn Trần

(Thơ dự thi).

Ký ức quê nghèo

Ngày ấy đã xưa, khi dòng sông đi vào lời ru của bà của mẹ

Bên lở bên bồi thương nhau.

Ngày ấy đã xưa, bài đồng dao rồng rắn qua làng mỗi đêm trăng sáng

Muốn hái sao trên trời, viết câu thần chú gửi theo.

Ngày ấy đã xưa, ánh trăng nghiêng vào trang sách

Cầm mơ ước đi qua hết tuổi dại khờ.

Tôi từ giã quê nghèo cái hôm gió quặn mình thành bão
Núi vỡ, sóng cuồng, làng mạc xác xơ…
Mẹ ngược chiều đông bợt vai gầy nhánh mạ

Cơn lũ băng đồng ngày giáp hạt gieo neo.

Tôi là đứa nghĩ tới quê là khóc
Thương nỗi nhọc nhằn in trong mắt của cha
“Ông tha mà bà không tha…”

Cứa lẹm tâm hồn non nớt

Chiều nay mưa bất chợt

Nghiêng vào lòng khiến ký ức lên xanh.

Ngày trở về, cái cò không còn đậu cọc cầu ao
Sung chát đời sung… mọi chuyện đã thành cổ tích
Tôi thấy mình hóa thành trẻ con hồn nhiên, tinh nghịch

Bên cánh võng  trưa hè thao thiết lời ru.

SƠN TRẦN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Khát vọng trong thơ Văn Cao

Với Văn Cao, khát vọng sống luôn thường trực trong tâm hồn ông. Thơ ông không chỉ phản ánh khát vọng sống của Nhân dân lao động nghèo khổ một thời mà còn của chính bản thân ông – một nghệ sĩ tài hoa…

Buông bỏ

Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người đó thì Thắng lại biến mất…

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát

Những hoài nhớ linh thiêng

Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ