Thơ dự thi của Duyên An

(VNBĐ – Thơ dự thi).

Vòng tay quê xứ (mở trong cửa sổ mới)

Tôi thường xuống xe ở cầu Bà Di, nơi rẽ nhánh sông chảy sau nhà
thượng nguồn sông Côn bầy cá bơi về làm ổ rặng cừa mượt tóc
qua khúc quanh này là làng tôi
rặng tre đón tôi bóng mát lời ru
cánh đồng vàng hươm rơm rạ

mấy trăm năm núi Thạch Long ôm giấc mơ làng.

Từ xa tháp đổ vào tôi
đổ sáng mặt trời huy hoàng tàn lụi
đổ hoàng hôn đỉnh tháp xuống con sông xanh câu ca rượi gió đầm
Non xanh nước cũng xanh rì
đổ trăng duềnh láng lai
thức trong tôi những đêm trăng rót đình làng ai lịu địu tay bồng tay ẵm
tuổi thơ theo ngoại băng mấy quãng đồng

theo nhịp trống vang.

Cha đón tôi bằng chiếc xe cà tàng theo người chợ hôm chợ mai
mẹ đón bằng nụ cười đi qua mấy mùa thất lạc
ký ức quê hương bắt đầu từ bếp
bay ra mùi mắm cua cọng rau lang bốc khói

mùi dân dã bao lần len mộng phồn hoa.

Vọng tiếng xe khuya qua cầu Bà Di
nơi này con đường ra Bắc vào Nam lên rừng xuống biển
duỗi bàn chân mỏi cuộc người chạm vách tháng năm
mạch quê ngấm lần hồi
chạm tôi ngụp lặn tiếng cười mát rượi
con gió đồng thiên di
ngủ một tối trong vòng tay quê xứ

mai này lại đi…

DUYÊN AN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thầm nghe

Những người lính như tôi không làm lính nữa
Mỗi năm một lần ngồi tựa vai nhau
Lại như lửa vừa nhen bập bùng trong máu
Trong lửa ai về ấm lạnh sau vai.

Đơn độc

Đôi lúc cũng có chút lạnh lẽo
Giữa nồng nàn
Sự dối trá của chính chúng ta mang lại
Sẽ sưởi ấm trái tim đầy nghi thức

Mắt rừng

Bao năm biền biệt xa rừng
Ngày trở lại chợt rưng rưng bóng hình
Vạn ngàn diệp lục rung rinh
Ngỡ như mắt bạn gọi mình chiều xưa

Hồn lúa Lạc Hồng

Năm 221 trước Công nguyên, nhà Tần thống nhất sáu nước dưới lá cờ của một đế chế hùng mạnh chưa từng có. Trên đài cao, Tần Thủy Hoàng phóng tầm mắt về phương Nam xa xôi bằng tất cả tham vọng của mình…