Thơ dự thi của Dụ Nguyên

(VNBĐ – Thơ dự thi). 

Gặp lại mùa xuân

Tôi sẽ bỏ tất cả để theo người! Ôi mặt trời mùa xuân!
Khi tia nắng đầu tiên của người chạm vào đất cát làm bật lên những ánh cầu vồng
Tôi ngỡ thấy người đang ngủ yên trên những vành hoa sứ, trong bài ca không hiểu nổi về thời đại ngây thơ của loài chim hoàng yến
Lại thấy người trong thung lũng – nơi điệp trùng ánh sáng là những vết son hồng hoen sớm mai
Người ở bên cạnh tôi, dưới chân tôi, đùa giỡn mái tóc tôi
Người rọi sáng bầu trời bằng đôi mắt tôi có nhiều miếng vá
Nhưng tôi sợ ánh sáng của người sẽ xóa tan mọi bóng tối trong chiếc gương soi và bắt tôi phải đếm từng sợi tóc bạc của mình
Sợ tìm thấy người, như đứa trẻ trở về và tìm thấy đống đổ nát hoang tàn trên cái mà nó tưởng là ngôi nhà xưa cũ
Vào lúc tôi muốn cuộc đuổi bắt này kéo dài mãi mãi, đóa hoa mai cuối cùng đã rơi xuống
Bất cứ lá cỏ tầm thường nào cũng được gió xuân hồi đáp. Trong khi một mình, tôi trở về phòng và đóng cửa lại
Nhưng biết lấy gì che chắn? Những ngọn gió vẫn thổi tung mọi giấc mơ và lôi những linh hồn lang thang vào cuộc cất cánh định mệnh
Tôi nguyện được tan vào niềm vui của một chiếc lá trên đầu ngón tay người, một nốt màu giữa triệu triệu cầu vồng trong bức tranh dang dở của người
Để rồi khi đôi cánh sáp tan chảy, được thấy người vẫn ở đó, mỉm cười rạng rỡ như không biết rằng mùa xuân đã qua đi.

 

Có lúc

Có lúc
cuộc sống giản đơn như thể căn phòng một bản sonata một bản concerto nào đó
mà tôi không biết tên. Ngày không trôi qua mà chầm chậm
chầm chậm
bị hút vào cái bóng của chính mình. Ánh nắng
đo không gian bằng những dao động mỏng manh
như cánh một con ruồi
trượt trong sân băng bốn chiều – căn phòng nhỏ
không điểm dừng. Nó đáp
xuống vành tai tôi. Không giật mình – mơ mộng. Không dừng lại – tôi chỉ là ngọn gió
dưới hai chiếc râu đang mân mê vị ngọt của nốt Mi giáng
Tôi sinh ra cùng một lúc
với sự tan biến của thời gian – viên đá
rơi ủm xuống chiếc đáy cocktail và bị thay thế
bởi ba nhịp đồng tâm
viên mãn.

DỤ NGUYÊN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Về nghe thung lũng hát

Không ai ngồi cùng tôi nơi mùa sim tháng Sáu, giữa thảo nguyên bát ngát mùi hương. Gió từ đại ngàn xuyên qua những cánh rừng già, thổi vào hồn tôi gió lộng. Ở đó, một khoảng trời đầy nắng, bạn còn nhớ không…

Thầm thĩ Biển Hồ

Người ta gọi Biển Hồ là “đôi mắt Pleiku”. Quả đúng như vậy! Đứng từ trên cao nhìn xuống, mặt hồ xanh biếc, tròn đầy, long lanh như đôi mắt biết cười giữa đại ngàn thăm thẳm…

Vẻ đẹp diệu kỳ khi đôi mắt là trái tim

“Hoàng tử bé” của Antoine de Saint Exupéry là tác phẩm viết về thiếu nhi nhưng lại là món quà dành cho tất cả chúng ta – những người lớn đã từng là trẻ con. Cuốn sách như bức tranh tâm hồn phong phú của trẻ thơ…

Sự cô đơn

Người dân chúng tôi bắt đầu rời bỏ quê hương vào đầu mùa xuân. Dash sẽ nhớ mãi ngày đó suốt đời. Ông nhìn, gần như là một ảo ảnh mùa xuân, một đám gia súc và xe cộ di chuyển hỗn loạn dọc theo sườn núi…