Thèm chút nắng mai

(VNBĐ – Thơ). 

Cái nắng đầu ngày từ phía đằng đông
Sao anh lại thèm đến lạ
Cái nắng hồn nhiên an lành cho tất cả
Con dế sau đêm mưa, con ve nơi vòm lá
Quả táo vườn xanh ngọt lịm trong ngày
Khúc bình minh nhịp sống vơi đầy
Như sóng biển chưa bao giờ biết mỏi

Sao thèm chút nắng mai thể như lời bối rối
Chẳng giấu gì anh cơn bão dịch vật vờ
Cửa vẫn mở nắng vẫn ùa mặc nắng
Dẫu khoảng cách người bên người phải nương tựa ngày đêm

Rồi lại thèm chút nắng mai lên
Thèm từng bước sóng đôi hòa tiếng đàn guitar vời vợi
Giờ chỉ lắng trong youtube vọng tới

Đâu riêng anh, riêng em…
Trên vòm lá bóng che
Nắng len lỏi vàng
Nắng ướm hồng mặt đất
Cả khúc lênh đênh thác ngàn khe suối
Nắng trở lại hồn nhiên tự ngày mới ban mai.
02.9.2021

NGUYỄN THỊ PHỤNG

(Văn nghệ Bình Định số Xuân Nhâm Dần 2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Từ những chuyến mưa đầu

Đã lăn tới bãi bờ
chuyến mưa đầu
trên cơn chiều nồng nực
xua những phố hè vào cái lạnh mê man
trước khi mùa đông choàng sẫm

Trong đêm

Người đàn ông ngồi trong bóng tối 
nhìn bóng mình chảy qua khung cửa 
những khoảnh khắc cuộc đời như mộng du
tuổi nào ngày xanh mây tóc

Kẻ chăn trăng 

Biển đã không mơ đêm nay
Sau cú nhá máy vào lúc nửa đêm
Những con số được chép lại trong cặp mắt của bầy hải ly xếp từng lớp vào nhau

Phố núi mưa thu

Mùa thu rồi, phố núi trời mưa
Anh chợt nhớ vô cùng em yêu dấu
Cây đứng buồn chim không về đậu
Anh đứng buồn nhớ lại dáng tình xưa