Tha hương quê nhà

(VNBĐ – Thơ). 

(Tặng Đặng Thiên Sơn)

Bầu vú mẹ…
Rưng rưng từng giọt ca dao.
Cánh đồng ơi
Sông ơi, dòng suối mồ côi
Thả đời mải miết trôi mùa trăng góa xa làng.

Con bò nhai thân phận di cư thèm ngày mưa
trầm ngâm bờ cỏ…
Mấy tiếng kêu chiều
Níu rơm rạ lang thang.
Cánh diều bay hoang
Bỏ mặc những giấc mơ đen đúa tật nguyền.
Hạc nhớ xứ…
Buồn… Không về nữa
Sợi khói đốt đồng, sợi khói cháy thuê…

Đêm chảy ngược lên trời
Tương tư hạt nắng.

Nhiều năm
Thèm ngày về leo dốc thiền xưa
Thèm một chút chuyện làng lẩn khuất màu sương khói
rêu phong cổ tự…

Chiều dắt ta về với ngàn xưa
Nghe giọt mưa trầm tích thì thầm…
Quê nhà… Đỏ mắt tha hương
Khói lam chiều
Mẹ giấu phía hoàng hôn…

LÊ ÂN

(Văn nghệ Bình Định số 101 tháng 9.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Ngựa ơi về đâu

Người Đà Lạt xa lạ với từ thổ mộ hay xà ích. Chỉ là xe ngựa thân thương đồng hành cùng bác mã phu. Bóng ngựa in lên nền sương mà đi, tiếng lóc cóc ma mị trong ánh sáng đỏ lập lòe lúc ba, bốn giờ sáng

Dành dành trắng

Trăng lọt qua kẽ lá vẽ xuống nền gạch ẩm những hình thù loang lổ, méo mó. Ngoài khung cửa, một chiếc bóng nhỏ bé lướt qua. Trong màu áo trắng ngà loang loáng, thoạt nhìn Lam nhận ra bóng một cô bé…

Mùa hạ Tây Nguyên

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa