Tết quây quần

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi).

Tối qua bà ngâm gạo nếp
Sáng nay đã nở nụ cười
Đỗ vo ửng màu vàng óng
Thịt nêm gia vị ngon tươi

Lá dong nghiêng thềm xanh mướt
Lạt giang ông chẻ dẻo mềm
Góc vườn cả năm dành dụm
Củi khô đã chất nhiều thêm…

Hôm rồi xem qua điện thoại
Zalo tươi tắn nụ cười
Bé khoe ông bà “bí mật”
Là… về ăn Tết ông ơi!

Sáng nay ngoài sân trải chiếu
Đâu đây rộn rã tiếng cười
Cuối năm ông bà mong đợi
Chỉ chờ hội ngộ này thôi

Cháu về mang theo sung túc
Quây quần cùng gói bánh chưng
Bếp bà đã thơm mùi khói
Bùng lên khúc khích reo mừng.

CHÂU AN KHÔI

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thương nhớ nhà cũ

Tôi đứng giữa khoảng sân đất đỏ lốm đốm theo dấu mòn năm tháng, nhìn mái nhà lợp tôn đã cũ, lòng bỗng run rẩy như vừa chạm vào một miền ký ức tưởng đã ngủ yên…

Phác thảo đàn bà

Người đàn bà đã từng biết buông tay
Đã từng xoay trước sau, sau trước
Đêm tối trời đã từng hụt bước
Lòng mở ra khi khép mắt môi mình.