Ta còn một Nhơn Lý

(VNBĐ – Thơ). 

Những căn nhà cũ kỹ nối đuôi nhau chúc xuống như chực chảy ra biển
như biết thương những con đường nhỏ cô đơn
từng lớp sóng dựng tường thành chặn những căn nhà đứng lại
để bây giờ ta còn một Nhơn Lý đậm đặc thiên nhiên
ta thèm như đứa trẻ làn da đựng nắng lăn toài trên bãi cát
sóng thảy vào miệng những giọt tinh muối mặn mòi
nghe nắng, sóng biển và gió thay nhau hát
ta nằm ngửa mặt đếm những hạt mặt trời
bỗng em như nét động giữa muôn vàn tĩnh lặng
đi lướt trên sóng, trên gió về phía khơi xa
mắt ta dán vào đường chân trời tìm kiếm
biết tìm gì giữa mịt mờ bao la
nhưng ta vẫn còn đây một Nhơn Lý
rất an yên, gần gũi, thiện lành
với những lớp nhà xếp lên nhau như nếp nghĩ
của những con người ăn đằng sóng nói đằng gió lòng trong xanh.

VŨ ĐÌNH THUNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Tường ảo

Bức tường tối đen. Tôi có thể cảm nhận qua tiếng còi xe. Có ba mặt tường. Bên ngoài mỗi mặt là một thế giới khác nhau. Mặt vẽ hình đầu người là một trong ba bức tường ấy…

Cây cô đơn

Cây cô đơn có tự bao giờ và vì sao người ta gọi là cây cô đơn. Chắc có lẽ, cây cũng như người, khi đơn lẻ, cô độc giữa thế gian rộng lớn thì cũng chỉ như một minh chứng về sự hiện hữu…

Tấm áo Điện Biên

Cha mang trên mình tấm áo Điện Biên
Áo trấn thủ với bao đường ngang dọc
56 ngày đêm lấn từng thước đất
Xẻ dọc chiến hào siết chặt vòng vây.