Sau cơn bão Yagi…

(VNBĐ – Văn trẻ). 

Đêm lở lói bông lúa đẫm bùn
lời nguyện cơn dông câu hát ru mênh mông nước
có dòng sông đã vùi mình vào dự án quy hoạch
buồng phổi đồng bằng nghìn nghịt khói nghìn nghịt bụi xe
nơi mặt đất đứa bé trần truồng ướt át màu đỏ đất núi rừng
khi đại ngàn tuôn nước mắt…

Dòng sông kể chuyện buồn man mác
tiếng la ó nửa đêm
xót lòng không cơm áo
đê vỡ, hồ thủy điện cuồn cuộn nước cuốn…

Nơi người đàn ông từng vùi giọt mồ hôi xuống nương rẫy
dựng ngôi nhà mơ ước có đàn con thơ, vợ hiền
chiều chiều đốt lửa bên suối
tiếng cười làm vui cả ngọn đồi
bây giờ người đàn ông ngơ ngác quỵ gối
biết tìm đâu bóng dáng căn nhà xưa
tất cả đã bị chôn vùi trong bùn đất
tất cả chỉ còn giọt nước mắt thấm sâu vào ngọn gió rừng
sau cơn bão Yagi…

NHIÊN ĐĂNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Dệt thương lên vải…

“Mày gửi thêm tiền về đi, thằng Duê bệnh rồi”. Thằng Puih chồng nàng gọi điện thoại giục giã lúc đã nửa đêm. Rồi chẳng kịp để nàng hỏi han gì thêm, nó vội vàng cúp máy…

Đất hát

Những buổi chiều, nước ôm chân ruộng
rặng bần lặng lẽ soi mặt trời rụng xuống chái nhà
tiếng vịt đập cánh rối bời trong giấc mơ bùn đất

Khi trời màu trứng sáo

Phía đó trời ẩn nhẫn pha sương
Nơi hành trình khói lạc chiều chảy ngược
Mùa vọng tiếng tha hương
Quay quắt nguyện cầu

Em ở đó, mơ mình trong lòng phố

Trảng đồi mùa trải tựa vạt ngâu
Em ở đó, gió nghiêng về phố
Nơi giấu anh giữa những trục tung hoành
Sóng cỏ lùa ngày rỗng buông nhanh
Trông về nơi có tiếng gọi ran của bầy se sẻ