Rủ mùa hè chạy trốn

(VNBĐ – Thơ). Chạy ngang qua mùa hạ
Gặp một cơn mưa rào
Mưa vô tình ướt áo
Mùa bỗng nhiên lao xao

Chạy ngang qua nhớ thương
Gặp nụ cười tỏa nắng
Trên ô cửa sáng nay
Nỗi buồn vừa đi vắng

Chạy về trong ngày gió
Nhớ bàn tay đã từng
Nắm một bàn tay nhỏ
Rồi cũng thành người dưng

Ta về trong đêm tối
Bàn chân đã lẻ loi
Rủ mùa hè chạy trốn
Trên đầu vầng trăng soi

Chở mùa hè qua những
Miền yêu dấu ngày xưa
Nhớ ra mình đã lớn
Dưới bầu trời đầy mưa.

TRƯƠNG CÔNG TƯỞNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thơ dự thi của Khét

Thóc, vì sao chọn vàng
– tôi làm nên no ấm
cỏ, vì sao chọn xanh
– không đành nhìn đất bạc

Hương dừa

Đêm, trăng thượng tuần nấp sau gốc dừa. Những tàu dừa lòa xòa đung đưa làm ánh trăng vỡ vụn nhưng cũng đủ sáng trên con đường. Ngày mai tôi sẽ xa Y Muôn, xa mảnh đất này…