Rong rêu

(VNBĐ – Văn trẻ). trăm năm trước ta là ai, chẳng rõ
và ở đâu trong kiếp đọa đày
giữa trần đời ngập chìm tội lỗi
ta làm đau những gương mặt quanh đây

ta là ai
là ai
của triệu triệu sự sống
có nơi đi
nơi đến
chốn về?
hay vật vờ lang bạt
ma tà víu lấy thân cây

linh hồn ta lúc nào là quỷ dữ
lúc nào là ánh sáng của thiên thần
khi an nhiên như giọt sương đọng lại
dịu dàng một kiếp nhân sinh

trăm năm sau
xin
không là gì cả

có dải mây trăng trắng ngang qua trời
mây buồn mây vắt đời lên biển
rong rêu tháng năm trôi…

LÊ NHI

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Cầm

Ánh trăng mờ tỏ. Trạng Vinh tựa hồ như nhìn thấy bóng hình quen thuộc của cô đào hát năm xưa ẩn hiện giữa làn sương khói mong manh huyền hoặc…

Tiếng sáo 

Những ngón tay và đêm 
Ngân lên
Đâu đó có người mở cửa 
Ánh trăng tràn vào nhà 
Và tiếng sáo men theo những bước chân vội vã 

Làn hương

Thoát ra từ những đêm dài
Bay ra từ cơn gió
Hương tự mình lang thang
Bầu trời mặt đất rộng
Bởi làn hương loang dài.

Trên căn gác nhà K

Vẫn căn gác riêng tôi những ngày trong suốt
Ngoài kia thênh thang phố xá thẳng hàng
Thấp thoáng cánh áo phất phơ chiều lẻ gió
Khêu đêm rộn ràng những bước chân hoang