Rồi con lớn lên…

(VNBĐ – Thơ). 

Đời reo vang phút tiếng khóc sinh thành
Phút nụ cười long lanh đôi mắt má
Đôi tay ấm má úm tròn muôn phía
Bé bỏng nằm…, ba nợ một vòng ôm

Má vượt cạn một mình từ vạn dặm Quy Nhơn
Ba thắc thỏm giữa Sài Gòn lữ thứ
Mới lọt lòng, biết thế nào trách cứ
Con thiệt thòi như thể chẳng gì hơn

Rồi con lớn dần trong thiếu thốn ngỡ vô phương
Sữa mẹ tắt là vú dì sẵn thắp
Ngày con sốt, bao vỗ về ôm ấp
Nội ngoại hai bà giành cháu cho ông

Rồi con lớn dần, má thường khấn thinh không
Mưa thuận gió hòa cho vơi thời khốn cực
Tâm linh đổ bóng về như hư như thực
Làm bờ vai cho ý chí lên ngôi…

Rồi con lớn dần cho niềm tin sinh đôi
Ghế thuốc lá vệ đường, má thôi ngồi khuya sớm
Chiếc xe đạp, ba thôi ngày đưa đón
Bà Tú Xương cùng ông Tú… ra khơi

Rồi con lớn thêm dưới quang tạnh mây trời
Cái khôn kịp ló ra từ cái khó
Biết lửa ấm chắt chiu từ đôi hòn than nhỏ
Ba má chung tay cời, canh cánh hóa nguôi ngoai

Rồi con lớn dần cho mắt ngước chân mây
Đời phải khác dù lòng không thể khác
Thiên thanh nhớ âm u hồi thắt ngặt
Miếng cá thừa nhớ lúc chén cơm không

Rồi con trưởng thành theo khát vọng hanh thông
Được bù đắp cho tháng ngày cơ nhỡ
Vòng ôm khuyết thuở chào đời ba nợ
Đã trăng rằm theo mỗi bước con đi…

NGUYỄN THÁI DƯƠNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Nhà báo, nhà thơ Vân Phi

Thơ Vân Phi dào dạt xúc cảm của một người trẻ đầy hoài niệm, trăn trở với thời cuộc và những hư hao, mòn khuyết của bao giá trị trên quê hương. Đọc thơ anh, hiện rõ một cái tôi thao thiết…

Người anh hùng xóm Gò Nhãn

Buổi sáng, năm 1968. Một ngày như mọi ngày, ông mặt trời ể oải, mệt nhọc leo qua ngọn tre già, gió hiu hiu thổi từ biển Đông, không gian nhẹ tênh màu nắng nhạt…

Trăng rơi đồi cát

Đêm Nồm, trời oi bức. Bóng trăng mờ ảo, loang loáng khắp nơi. Dịu cảm thấy căn phòng trở nên chật chội, ngột ngạt và khó chịu nên lần bước ra sân…

Từ mái tranh quê

Những lúc trời mưa, chị em tôi nghịch nước mưa từ mái tranh đổ xuống, còn cha tôi thì dựa vào màu nước hổ phách đậm nhạt ấy để biết tranh mục cỡ nào, lo sắp xếp công thợ lợp lại từng gian mái nhà…