Quy Nhơn chiều biển nhớ

(VNBĐ – Thơ). Chiều nay tôi lại về với biển
Ngắm hoàng hôn nhuộm tím chân mây
Ngoài khơi xa hải âu cánh mỏi
Vượt muôn trùng sóng gió… về đâu

Rồi thầm mơ… mơ ước xa xôi
Để tình vương theo áng mây trôi
Quê tôi đó, trời văn đất võ
Nơi sinh ra, người áo vải anh hùng

Trẻ lên ba đã mê tiếng trống chầu
Nghe Bài chòi từ thuở nằm nôi
Tập võ luyện côn tóc còn để chỏm
Bầu sữa ca dao nuôi lớn tâm hồn

Đây Quy Nhơn, thành phố thi ca
Nơi Xuân Diệu gửi hương cho gió(*)
Kia Bến My Lăng, Yến Lan thuyền đợi khách
Đây Hàn Mặc Tử, khát thơ uống ánh trăng vàng

Chiều Eo Gió hoàng hôn chín mọng
Đồi Thi Nhân mặc khách say thơ
Tình người nở hoa bao mùa mưa nắng
Biển thì thầm câu hát yêu thương.

TỐ MAI

(*) Thơ Xuân Diệu.

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Khát vọng trong thơ Văn Cao

Với Văn Cao, khát vọng sống luôn thường trực trong tâm hồn ông. Thơ ông không chỉ phản ánh khát vọng sống của Nhân dân lao động nghèo khổ một thời mà còn của chính bản thân ông – một nghệ sĩ tài hoa…

Buông bỏ

Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người đó thì Thắng lại biến mất…

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát

Những hoài nhớ linh thiêng

Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ