Quy Nhơn chiều biển nhớ

(VNBĐ – Thơ). Chiều nay tôi lại về với biển
Ngắm hoàng hôn nhuộm tím chân mây
Ngoài khơi xa hải âu cánh mỏi
Vượt muôn trùng sóng gió… về đâu

Rồi thầm mơ… mơ ước xa xôi
Để tình vương theo áng mây trôi
Quê tôi đó, trời văn đất võ
Nơi sinh ra, người áo vải anh hùng

Trẻ lên ba đã mê tiếng trống chầu
Nghe Bài chòi từ thuở nằm nôi
Tập võ luyện côn tóc còn để chỏm
Bầu sữa ca dao nuôi lớn tâm hồn

Đây Quy Nhơn, thành phố thi ca
Nơi Xuân Diệu gửi hương cho gió(*)
Kia Bến My Lăng, Yến Lan thuyền đợi khách
Đây Hàn Mặc Tử, khát thơ uống ánh trăng vàng

Chiều Eo Gió hoàng hôn chín mọng
Đồi Thi Nhân mặc khách say thơ
Tình người nở hoa bao mùa mưa nắng
Biển thì thầm câu hát yêu thương.

TỐ MAI

(*) Thơ Xuân Diệu.

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Người đi nghe gió

Không có gió. Nàng đi tìm cố hương. Không gian trở nên lạnh lẽo vô cùng. Nàng như bình chân ở nơi chốn tâm hồn mà cũng lung lạc nơi đáy sâu tâm hồn ấy…

Bài hát của bảy giấc mơ

Bảy đêm rồi, trong giấc mơ tôi không biết hình thể nàng ra sao. Chỉ ánh mắt sâu và buồn như giai điệu của điệp khúc Gloomy Sunday ám ảnh tôi cùng với khuôn mặt màu xanh pha sắc tím…

Chái bếp vương mùi khói

Chái bếp nhỏ thôi, vách tường gạch cũ kĩ, lấm lem tro bụi, vậy mà ấm lạ. Đều đặn mỗi ngày, gà vừa cất tiếng gáy, má đã dậy nhóm lửa, ngọn lửa con nhảy tí tách, mùi khói quyện hơi sương cay sè mắt…