Quy Nhơn

(VNBĐ – Thơ). Có một buổi sáng Quy Nhơn
Từ điển không thể nào định nghĩa
Ví dụ như màu xanh biển cả
Nước không thể nào xanh hơn
Con còng chạy, chân không chạm cát vàng
Quạt gió quay hiền lành như bạn tôi từ tốn
Đầm Thị Nại vút lên một dáng cầu.

Quy Nhơn đèn màu
Sông Hà Thanh đặt tên cho năm cây cầu phố thị
Các Resort khoác cho Quy Nhơn một hình hài kỳ vĩ
Thương hiệu đâu chỉ là đất Võ mà thôi.

Kỷ niệm như rượu Bàu Đá cháy môi
Đâu rồi bữa cơm sinh viên ở trước cổng ga tàu
Ăn bát cháo phải xin thêm rau, bánh tráng,
Dù cơ cực, song rất là lãng mạn
Chưa bao giờ nguôi trong câu hát vần thơ
“Ai mua trăng tôi bán trăng cho”
Tôi đến Quy Hòa nhớ Hàn Mặc Tử

Hôm nay tôi trở lại Quy Nhơn
Mây Eo Gió siêu nhiên hơn mây nơi khác
Chiều đến Kỳ Co ngắm hoàng hôn đẹp nhất
Giọt nước nơi đây trong sạch đến không ngờ.

Đã hiểu vì sao bè bạn phương xa
Lại chọn xứ cát vàng làm nơi khởi nghiệp
Đó là miền Trung mỗi khi mặt trời mọc
Rất nhiều mây nhưng sẽ rất bình minh.

HUỲNH DŨNG NHÂN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

PGS.TS BÙI MẠNH HÙNG: “Đặt phát triển kĩ năng đọc, viết, nói, nghe vào vị trí trung tâm, nhưng không bỏ qua mục tiêu bồi dưỡng vốn văn học và văn hóa dân tộc cho người học”

Việc chỉ sử dụng một bộ SGK sẽ làm thay đổi phần nào việc dạy học theo tinh thần mới của chương trình năm 2018. Một trong những điểm đổi mới đáng chú ý của chương trình lần này là giáo viên không còn dạy hoàn toàn theo SGK…

Trái tim Đan-kô – bi kịch của lửa

Trái tim Đan-kô một truyện ngắn rút trong tập truyện Bà lão I-déc-ghin của Maxim Gorky mang đến một ngọn lửa của trí tuệ và tình thương cao cả dẫn bước con người chạm đến sự tự do

Giấc mơ

Vào một buổi chiều khi sương giá vẫn còn bám trên mặt đất, trên đường về sau khi đi lấy phiếu chuyển tiền, tôi bỗng nảy sinh ý muốn vẽ. Chắc chắn điều đó có liên quan đến việc tôi giờ đã có tiền để thuê người mẫu

Pleiku, bản tình ca trong sương

Tôi đến Pleiku vào một buổi sớm mùa xuân khi sương còn vương nhẹ trên vai phố núi. Không gian như được phủ một lớp lụa mỏng, mờ ảo, dịu dàng…