Quê mẹ

(VNBĐ – Thơ).

Quê mẹ mùa thu vườn thưa nắng
Hàng cau thức đợi áo nâu phai
Bụi ớt thắp đèn chon chót đỏ
Chờ mẹ chưa nguôi tháng năm dài

Mẹ ơi dâm bụt hàng rào nở
Sương khói tháng ngày mẹ về đâu?
Con yêu quang gánh đường làng vội
Mẹ gánh tình thương gánh cơ cầu

Con nhớ nước vò trưa tháng Tám
Bóng gầy sàng sảy lúa Nàng Thơm
Con giờ cũng đã là người mẹ
Từng chan nước mắt giữa lưng cơm

Con về lạy mẹ tìm thơ dại
Ngõ vắng hao gầy lá tre rơi
Đất cũ người quen dường như lạnh
Con níu bóng trầu gọi mẹ ơi!

LÊ THỊ KIM TIẾT

(Văn nghệ Bình Định số 110+111 tháng 6+7.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Chuyển động

Khu vườn còn say giấc
mùa xuân mở cửa bước vào
tưới lên hạt giống hân hoan

Xuân sau lũ

Không có gì
ngoài một đóa hoa xuân
cô đơn bung cánh lụa vàng
bên bờ rào còn vương mùi bùn non sau lũ
Mẹ gắng gượng bỏ dáng ngồi ủ rũ
xuống bếp thổi nồi cơm bên mái lá xạc xài…

Theo câu ca dao

Tự thuở nào trong giấc tuổi thơ có cánh cò trắng muốt
Giữ ánh trăng vàng ngắm đồng cạn đồng sâu
Nhịp thời gian sáng sớm đến đêm thâu
Nào đã cạn những vì sao nguồn cội

Rớt lặng tiếng khà

Hình như rớt lặng tiếng khà
trong thăm thẳm gió như là đang xuân
nâng lên đặt xuống mấy tuần
sóng sanh nổi bọt trắng cườm ngón tay