Quê mẹ

(VNBĐ – Thơ).

Quê mẹ mùa thu vườn thưa nắng
Hàng cau thức đợi áo nâu phai
Bụi ớt thắp đèn chon chót đỏ
Chờ mẹ chưa nguôi tháng năm dài

Mẹ ơi dâm bụt hàng rào nở
Sương khói tháng ngày mẹ về đâu?
Con yêu quang gánh đường làng vội
Mẹ gánh tình thương gánh cơ cầu

Con nhớ nước vò trưa tháng Tám
Bóng gầy sàng sảy lúa Nàng Thơm
Con giờ cũng đã là người mẹ
Từng chan nước mắt giữa lưng cơm

Con về lạy mẹ tìm thơ dại
Ngõ vắng hao gầy lá tre rơi
Đất cũ người quen dường như lạnh
Con níu bóng trầu gọi mẹ ơi!

LÊ THỊ KIM TIẾT

(Văn nghệ Bình Định số 110+111 tháng 6+7.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Sông Ba mùa hò hẹn

Chắt chiu từ ruột núi
Sông Ba trôi lạch nước cuối cùng
Đàn bò thủng thẳng qua sông
Nhường nhau từng ngụm khát.

Đưa em hương lân tinh

Đưa em xuôi hai tay
Đưa em tóc dựng đứng
Chân, huyệt sâu, đá cứng
Dung nham, tàn, dung nham

Lại biển… và đêm nữa…

Những chai đời rỗng không, biển ném ngược vào bờ
Người vẫn đi trong tầm tã sóng
Đêm ập về đánh sập ngây thơ
Cát quấn từng đôi, và tôi có bóng

Buôn xa

Mấy cây xà gạc là đến văn minh
Bao nhiêu đời buôn không tới được
Con bò quen sống bãi rừng
Người quen hơi bến nước