Que diêm nhỏ

(VNBĐ – Thơ). Vẫn biết rằng trong suy nghĩ của em
Anh mãi không một lần có mặt
Vẫn biết thế mà sao lòng hiu hắt
Vẫn cồn cào nỗi nhớ quắt quay

Em vui cười, đôi mắt nồng say
Nhưng lưu luyến ấy dành cho người khác
Anh đứng lặng, trái tim ngơ ngác
Như kẻ lữ hành lạc giữa mưa dông

Nhớ em nhiều! Cô gái của mùa đông
Nhưng trái tim em đã có người thắp lửa
Nhớ em nhiều, anh muốn hóa thành que diêm nhỏ
Ao ước một lần được cháy tỏa trong em…

ĐOÀN VĂN DŨNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Chuyến tàu đom đóm

Cả đoàn đom đóm bay lên, nhưng không bay cao, mà bay thấp sát mặt đất, ngay trước mặt Bọ Rùa Đỏ. Chúng tạo thành một dải ngân hà nhỏ uốn lượn theo con đường mòn, ánh sáng vàng óng thắp sáng từng viên sỏi

Số điện thoại đặc biệt

Một buổi sáng đẹp trời tại bệnh viện sản Chicago, một người đàn ông tên Edward K. Wehling, Jr. đang chờ vợ sinh con. Anh là người đàn ông duy nhất trong phòng chờ…

Ngày gió

Gió thường cõng nắng
Dạo quanh sân vườn
Ghẹo hoa, nghịch lá
Trêu đùa, dễ thương.

Mùa đông

Ông mặt trời ngủ miết
Trùm kín chiếc chăn mây
Nắng vàng cũng đi vắng
Trời âm u nhiều ngày