Que diêm nhỏ

(VNBĐ – Thơ). Vẫn biết rằng trong suy nghĩ của em
Anh mãi không một lần có mặt
Vẫn biết thế mà sao lòng hiu hắt
Vẫn cồn cào nỗi nhớ quắt quay

Em vui cười, đôi mắt nồng say
Nhưng lưu luyến ấy dành cho người khác
Anh đứng lặng, trái tim ngơ ngác
Như kẻ lữ hành lạc giữa mưa dông

Nhớ em nhiều! Cô gái của mùa đông
Nhưng trái tim em đã có người thắp lửa
Nhớ em nhiều, anh muốn hóa thành que diêm nhỏ
Ao ước một lần được cháy tỏa trong em…

ĐOÀN VĂN DŨNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thương nhớ nhà cũ

Tôi đứng giữa khoảng sân đất đỏ lốm đốm theo dấu mòn năm tháng, nhìn mái nhà lợp tôn đã cũ, lòng bỗng run rẩy như vừa chạm vào một miền ký ức tưởng đã ngủ yên…

Phác thảo đàn bà

Người đàn bà đã từng biết buông tay
Đã từng xoay trước sau, sau trước
Đêm tối trời đã từng hụt bước
Lòng mở ra khi khép mắt môi mình.