Phóng sinh mùa thu

(VNBĐ – Thơ).

Tương tư gì giọt ngâu vừa rơi…
Miền trăng mù sương xưa phơi màu dang dở…
Em phóng sinh gì mùa thu yêu dấu thoáng bóng chim ngàn tha sợi gió thuyền quyên về trọ nắng chiều hồng hoang cổ tháp…

Những bậc thiền lưu dấu phiến đời lá trớt vào đêm hóa thạch cánh bèo hào hoa đời sóng…

Ai giấu phía xanh chiều hực hỡ một thu phai duyên nợ tha phương những thân phận tình cờ…

Vành đai lửa Thái Bình Dương âm âm những lằn sóng kỷ hà trôi giạt muôn tiếng thở dài bơ vơ mẫu hệ…

LÊ ÂN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Quà của rừng

Điểm trường trông giống như một những lán nương ai đó bỏ quên thì đúng hơn. Lần đầu tiên đặt chân lên điểm trường mà mình sẽ công tác, trong đầu tôi đã nghĩ như vậy.

Những nét chữ xinh

Từng nét chữ đầu tiên
Theo tay em uốn dẻo
Nét cong treo vắt vẻo
Đưa võng ru ời ời

Gió ngoan, gió hư

Gió ngoan ve vuốt dịu dàng
Sắc hoa ngời bên sắc lá
Hương thơm quyện quanh đây đó
Khu vườn ăm ắp bình yên.