Ông cháu

(VNBĐ – Thơ).
(Viết cho Đức Tuệ)
Sáu tuổi đọc tiếng Anh
ông học theo lẩm nhẩm
cháu học thuộc rất nhanh

còn ông thì lẩm cẩm

cháu bảo: – Ông quá chậm
– Ừ, thì ông chậm mà
bởi vì ông đã già

làm sao mà bơi ngược…

cháu tung tăng đi trước
ông chầm chậm theo sau
cháu lớn lên từng bước

bóng ông ngắn lại dần.

nắng sớm trải vàng sân
chim trong vườn ríu rít
ông cháu cùng quấn quýt

nói cười thơm gió mai

phía trước – đường – rộng dài
trang đời và trang sách
trí tuệ và nhân cách

đưa cháu vào tương lai…

HOÀNG BẢO LINH

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Chiều Tây Nguyên

Chiều về đâu đó chiều ơi
Mà nghe nhịp bước bồi hồi tiếng chiêng
Nắng vàng níu gót chân nghiêng
Người đi như trốn khỏi miền hoang vu

Sau bão

ập hồ dâng sông suối đỏ phù sa
rừng xơ xác lá
những trụ đèn gục ngã
anh như người tiền sử
không buồn vui đi hái lượm tin người

Sinh nhật mùa đông

Như que kem tan nơi đầu lưỡi
ngày sinh em mang gió Đông về
thổi dọc đường nụ hôn giá buốt

Chiêm bao

Những nhân vật từ sân khấu bước ra
Khác hơn những gì tôi viết
Bọn gian thần cũng có khi biết khóc
Người trung lương khoảnh khắc cũng đớn hèn!