Ông cháu

(VNBĐ – Thơ).
(Viết cho Đức Tuệ)
Sáu tuổi đọc tiếng Anh
ông học theo lẩm nhẩm
cháu học thuộc rất nhanh

còn ông thì lẩm cẩm

cháu bảo: – Ông quá chậm
– Ừ, thì ông chậm mà
bởi vì ông đã già

làm sao mà bơi ngược…

cháu tung tăng đi trước
ông chầm chậm theo sau
cháu lớn lên từng bước

bóng ông ngắn lại dần.

nắng sớm trải vàng sân
chim trong vườn ríu rít
ông cháu cùng quấn quýt

nói cười thơm gió mai

phía trước – đường – rộng dài
trang đời và trang sách
trí tuệ và nhân cách

đưa cháu vào tương lai…

HOÀNG BẢO LINH

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Bóng cha

Trên cánh đồng…
tuổi ấu thơ cha chở tôi đi
bạt ngàn cỏ xanh, bạt ngàn mây trắng
cha bảo sống phải biết nhìn trời đất

Giấc mơ phai

Vẫn còn đó một mái nhà bình dị
từng chiều nghé ọ gọi hoàng hôn
cha úp lại nỗi buồn trên từng viên ngói vỡ
thời gian đã phủ bóng mờ

Ngày cha không còn nữa

Con muộn màng cầm lấy đôi bàn tay
khi cha không còn nữa
ánh mắt dịu hiền cha giấu niềm chất chứa
đã không còn
trong cái vuốt mắt chiều nay

Biết ơn

Nghìn năm màu nắng non xanh
bao nhiêu chớp mắt đã thành biển dâu
đời mình cạn, đời mình sâu
biết ơn mây trắng dang đầu hồn nhiên