Ơi làng bên trời

(VNBĐ – Thơ). 

Đã qua mấy chục con trăng
xanh năm mùa rẫy
tiếng cồng chiêng đưa em đi còn đọng trên lá cây kơ nia lưu luyến vẫy
chiều thu cao nguyên mây gió giăng thành
ơi Làng Bên Trời, mùa xuân sắp về
cái miệng đang cười như hạt bắp trên giàn ấm thế

vừa cất nóc nhà rông sao em đã dừng tay

Chàng họa sĩ con Kinh thường nhớ về Hơ Loeng, Hơ Mây
con gái Bah Nar ngực để trần
tay tròn trịa múa mềm ngọn lửa
lấp lánh cánh chim Đum thắm đỏ
khung toan xúng xính nụ cười áo váy hoa văn
thánh thót tiếng tơ rưng
sóng Krông Bung đầu nguồn trắng xóa thác Lơ Pin
núi Bok Bang như cây nêu vờn mây xanh mây trắng
mắt chim ưng bừng muôn tia nắng
miệng Hơ Loeng sóng sánh mật ong

nương rẫy rì rào róc rách suối trăng em

Đêm lạnh trăng vời vợi làng bên trời xa vắng
phất trần lặng lẽ tung trong năm nhánh cây gầy
chim Kring trên nóc nhà rông vỗ cánh gọi mặt trời
bếp đỏ lửa tiếng cười tan đại ngàn lạnh giá
chàng dũng sĩ Dyông Wiwin trong bước cây cao bóng cả
như đoàn quân lá ngụy trang hướng về phương chiến thắng oai hùng

đưa hương sắc Bah Nar vượt không gian thời gian…

Quanh chiếc phất trần tay em
hang sâu sói hùm ẩn nấp
cả lũ ác quỷ Hui Hai, Prơng Trơk
mặc kẻ gian manh dìm người chân thật
mặc những tên ác tâm đội lốt thầy tu
em vẫn cặm cụi như một chàng trai Bah Nar cần mẫn

tay rựa áo lỡ hoa văn sơn dầu đỏ đen trò chuyện với núi rừng

Đã mấy chục con trăng chải tóc suối trong lặng lẽ soi mình
năm mùa rẫy thơm đầy thêm nhiều bồ lúa
bài hơ mon vỗ cánh hằng đêm
mà vắng sắc màu cần hoa tay em
ché rượu nồng biếng tay người mở

vòng xoang ngập ngừng vùa rượu thơm…

Vẳng tiếng em trong trầm hùng cồng chiêng
xanh cùng mênh mông ta man
ngọn khói bay trên mỗi bếp cơm mới thơm nồng
lũ làng chung tay dệt bức tranh Măng Ling thêm rạng rỡ
vẫn dõi trông Làng Bên Trời mạnh mẽ
để những chàng Dyông Kman trong sử thi tiếp bước vào khung toan

mang hương sắc Bah Nar theo Krông Bung cuồn cuộn với đại dương…

BÙI THỊ XUÂN MAI

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Nhà báo, nhà thơ Vân Phi

Thơ Vân Phi dào dạt xúc cảm của một người trẻ đầy hoài niệm, trăn trở với thời cuộc và những hư hao, mòn khuyết của bao giá trị trên quê hương. Đọc thơ anh, hiện rõ một cái tôi thao thiết…

Người anh hùng xóm Gò Nhãn

Buổi sáng, năm 1968. Một ngày như mọi ngày, ông mặt trời ể oải, mệt nhọc leo qua ngọn tre già, gió hiu hiu thổi từ biển Đông, không gian nhẹ tênh màu nắng nhạt…

Trăng rơi đồi cát

Đêm Nồm, trời oi bức. Bóng trăng mờ ảo, loang loáng khắp nơi. Dịu cảm thấy căn phòng trở nên chật chội, ngột ngạt và khó chịu nên lần bước ra sân…

Từ mái tranh quê

Những lúc trời mưa, chị em tôi nghịch nước mưa từ mái tranh đổ xuống, còn cha tôi thì dựa vào màu nước hổ phách đậm nhạt ấy để biết tranh mục cỡ nào, lo sắp xếp công thợ lợp lại từng gian mái nhà…