Nỗi đau Yagi

(VNBĐ – Thơ).

Đồng bào tôi đang gánh chịu nỗi đau
Bão Yagi đã mang đi tất cả
Nhà cửa tan hoang, bão dông tàn phá
Vợ mất chồng, con mất mẹ, thương tâm!

Nỗi đau này còn phải gánh bao năm?
Đời lam lũ, chất chồng thêm cay đắng
Trắng đôi tay, trắng vành khăn trắng!
Ánh mắt thẫn thờ, vô vọng mênh mông.

Những con đường chở những dòng sông
Những phố phường ngập trong biển lũ
Những thanh âm vang trời kêu cứu
Nước mắt mẹ hiền chìm lặng, đau thương!

Đồng bào tôi ơi, ở phía cuối con đường
Vẫn lấp lánh tình người trong dông bão
Vạn tấm lòng nhường cơm, xẻ áo
Dông bão qua rồi, xin đứng dậy bước đi!

NGÔ TRỌNG NGHĨA

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Màn chống muỗi

Trước nhà anh có một cái hồ. Rất nhiều muỗi. Đêm tân hôn, anh cùng vợ mắc màn. Họ thả đom đóm vào bên trong. Những đốm sáng xanh mỏng manh bay chập chờn…

Lắng nghe xuân về

Nắng nhảy lò cò trên lá
Lao xao gió chơi trốn tìm
Sóc nâu ngỡ ai rượt đuổi
Giật mình rơi biếc tiếng chim.

Ba ôm con trong tay

Ba ôm con trong tay
Nghe nụ hoa mở cánh
Nắng ngoài đường lấp lánh
Chim trên cành hót say