Những tấm bản đồ trên lưng áo

(VNBĐ – Thơ). Tháng Ba mà vẫn tháng Hai
Ngọn gió Nồm lướt trên lưng sóng
Thuyền cập bến…

Giọng cười giòn tan như mẻ lưới mùa xuân
chưa khô được khóe mắt đầy muối biển
Rơi xuống vai
xuống lưng
vẽ nên những tấm bản đồ.

Tấm bản đồ theo những người đàn ông
vội vã
trên con lộ đang oằn mình chở nắng miền duyên hải
Cát quật vào da thịt
vào những tấm bản đồ từ hơn ba trăm năm trước
che từng con mắt bão
giữ lại những xóm
những làng
những vết tích của thăng trầm gia phả
bằng những mộ phần

Những tấm bản đồ vẽ từ máu
mồ hôi

muối
hóa thành những hoa văn
cho ngàn giấc mơ hồi hương lập nghiệp
cho nhịp sóng du dương đánh thức câu hò bả trạo
cho những ngày
biển rơi mất yêu thương.

Những tấm bản đồ họ cất lại quê hương
Khoác vai nhau bước vào lòng biển
Để trở về
Cười giòn tan như mẻ lưới mùa xuân…

KHỔNG TRƯỜNG CHIẾN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Bềnh bồng thân xa

Những điều chưa nói với em
Từ lâu tim đã ươm mềm lời duyên
Bạc đầu đời vẫn chưa yên
Phong ba chi lắm muộn phiền tóc xanh!

Quê xưa

Đêm qua trong giấc mộng lành
thấy em cùng với quê mình ngày xưa
thấy trời đang đổ cơn mưa
nhái kêu đồng rộng lòng chưa biết buồn

Đôi nạng gỗ

Đồng đội ơi
thẳm xa rồi
chỉ những mảnh đạn, chốt mìn còn gần mãi

Sơ ri

Em có về nơi ấy
Bên góc khuất hiên nhà
Cây sơ ri chín mọng
Như hẹn thề đôi ta.