Những ngày giáp Tết

(VNBĐ – Thơ). 

Đông còn sót mấy giọt rét trên môi
người đàn ông bán vé số
khuyết một cánh tay
ba năm trước trong một lần tai nạn

Vừa kiếm sống vừa đem niềm vui cho mọi người
người đàn ông đi khắp phố phường quán xá…
mọi người nhìn anh xa lạ
có thể có người như tôi nhìn anh xót xa

Trên những bước đường ta qua
đâu đó bắt gặp niềm vui đổi bằng nước mắt
bằng máu xương để mong cầu hạnh phúc

Những ngày giáp Tết
khẩn trương, tấp nập, nôn nao… chạy đua tốc độ
riêng người bán vé số
lẫn vào đời tôi
dẫu biết lẽ đời, lẽ tồn sinh… cát bụi
vẫn nhói lòng se thắt tim ơi!

LÊ BÁ DUY

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Người đàn bà trước bến Giá

Bến Giá của con sông trước nhà nằm phía lở. Tôi tò mò hỏi từ đâu có cái tên Giá thì không người già nào trong xóm trả lời được…

Gửi con từ đảo

Bắc qua biển về là cây cầu đến nỗi nhớ con
Cây cầu từ trái tim không bao giờ nghiêng trong gió bão
Khi chập chững biết đi
Mẹ sẽ dắt con bước lên cây cầu ra đảo

Ngọn gió

Hoa xoan tím ngõ làng em lại đến Trường Sơn
Gió anh vỗ về em trên từng sợi tóc
Gió anh đậu xuống vai em đã nhiều nặng nhọc
Gió anh thổi đời em lại khóc…

Tháng Sáu muộn

Cuối tháng rồi, nắng vẫn rất đang thưa
em đi bộ qua một miền rất vắng
chả can cớ gì đâu, chả việc gì im lặng
cánh đồng rung chuông chiều sẽ nhạt nhòa