Những mùa đông thương nhớ

(VNBĐ – Thơ). Từ khi biết mùa đông nơi ấy
Cái rét cắt da mà thương nhớ cả đời
Bé hạt tiêu nằm trong ổ rơm ấm áp
Bà bủ nhường, bà chịu lạnh đã quen rồi

Biết cái rét thấu xương thêm tha thiết ngọn lửa ngày mai
Cùng bạn gom hơi ấm từ đất cằn dốc núi
Kiếm cái chữ nhọc nhằn bao mùa đông diệu vợi
Ơn thầy cô, mưa dầm gió bấc, nghĩa nặng tình thâm

Đã hưởng trọn bao mùa đông nghiệt ngã thuở thanh xuân
Thiếu nước thiếu gạo thiếu dầu… đêm ngày chập chờn bom Mỹ dội
Bàn chân Giao Chỉ bấm sâu trên con đường gập ghềnh đá sỏi
Bè bạn chiến trường giục giã bước hành quân…

Ơi mùa đông những mùa đông nhớ thương
Thấu giá buốt càng chắt chiu từng ngọn lửa
Gian khó qua trân quý hơn tấm lòng nhân nghĩa
Mỗi mùa đông vạt những nấc thang nâng bước ta lên.

Hà Nội, mùa đông 2019.

XUÂN MAI

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Ngọn gió

Hoa xoan tím ngõ làng em lại đến Trường Sơn
Gió anh vỗ về em trên từng sợi tóc
Gió anh đậu xuống vai em đã nhiều nặng nhọc
Gió anh thổi đời em lại khóc…

Tháng Sáu muộn

Cuối tháng rồi, nắng vẫn rất đang thưa
em đi bộ qua một miền rất vắng
chả can cớ gì đâu, chả việc gì im lặng
cánh đồng rung chuông chiều sẽ nhạt nhòa

Luận đề chữ

Những con chữ xếp hàng chạy trốn
gã tiều phu ngơ ngác cửa rừng
chân trời muộn quả sim già chát
ô trời nào xanh mắt đa đoan

Với cõi vô cùng

Quá khứ nhọc nhằn bỏ lại phía sau
Những sầu tủi vu vơ, những lụy phiền, ngang trái… 
Căn phòng tối tự mình khép lại…
Thắp sáng khung trời an nhiên