Những mùa đông thương nhớ

(VNBĐ – Thơ). Từ khi biết mùa đông nơi ấy
Cái rét cắt da mà thương nhớ cả đời
Bé hạt tiêu nằm trong ổ rơm ấm áp
Bà bủ nhường, bà chịu lạnh đã quen rồi

Biết cái rét thấu xương thêm tha thiết ngọn lửa ngày mai
Cùng bạn gom hơi ấm từ đất cằn dốc núi
Kiếm cái chữ nhọc nhằn bao mùa đông diệu vợi
Ơn thầy cô, mưa dầm gió bấc, nghĩa nặng tình thâm

Đã hưởng trọn bao mùa đông nghiệt ngã thuở thanh xuân
Thiếu nước thiếu gạo thiếu dầu… đêm ngày chập chờn bom Mỹ dội
Bàn chân Giao Chỉ bấm sâu trên con đường gập ghềnh đá sỏi
Bè bạn chiến trường giục giã bước hành quân…

Ơi mùa đông những mùa đông nhớ thương
Thấu giá buốt càng chắt chiu từng ngọn lửa
Gian khó qua trân quý hơn tấm lòng nhân nghĩa
Mỗi mùa đông vạt những nấc thang nâng bước ta lên.

Hà Nội, mùa đông 2019.

XUÂN MAI

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Khi trời màu trứng sáo

Phía đó trời ẩn nhẫn pha sương
Nơi hành trình khói lạc chiều chảy ngược
Mùa vọng tiếng tha hương
Quay quắt nguyện cầu

Em ở đó, mơ mình trong lòng phố

Trảng đồi mùa trải tựa vạt ngâu
Em ở đó, gió nghiêng về phố
Nơi giấu anh giữa những trục tung hoành
Sóng cỏ lùa ngày rỗng buông nhanh
Trông về nơi có tiếng gọi ran của bầy se sẻ

Bóng người đã xa…

Chiều về qua ngõ ngày xưa
Nghe thương nhớ cũ cũng vừa xanh xao
Hiên nhà gió thổi xôn xao
Lời ru của mẹ ngọt ngào hương quê.

Giấc ngủ quê nhà…

Con trở về tìm lại dấu xưa
Giàn mướp đắng trước hiên nhà vẫn trổ
Con ong bầu đập cánh bay qua miền cổ tích
Khói lam chiều cay sóng mắt rưng rưng.