Những mùa đông thương nhớ

(VNBĐ – Thơ). Từ khi biết mùa đông nơi ấy
Cái rét cắt da mà thương nhớ cả đời
Bé hạt tiêu nằm trong ổ rơm ấm áp
Bà bủ nhường, bà chịu lạnh đã quen rồi

Biết cái rét thấu xương thêm tha thiết ngọn lửa ngày mai
Cùng bạn gom hơi ấm từ đất cằn dốc núi
Kiếm cái chữ nhọc nhằn bao mùa đông diệu vợi
Ơn thầy cô, mưa dầm gió bấc, nghĩa nặng tình thâm

Đã hưởng trọn bao mùa đông nghiệt ngã thuở thanh xuân
Thiếu nước thiếu gạo thiếu dầu… đêm ngày chập chờn bom Mỹ dội
Bàn chân Giao Chỉ bấm sâu trên con đường gập ghềnh đá sỏi
Bè bạn chiến trường giục giã bước hành quân…

Ơi mùa đông những mùa đông nhớ thương
Thấu giá buốt càng chắt chiu từng ngọn lửa
Gian khó qua trân quý hơn tấm lòng nhân nghĩa
Mỗi mùa đông vạt những nấc thang nâng bước ta lên.

Hà Nội, mùa đông 2019.

XUÂN MAI

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Dành dành trắng

Trăng lọt qua kẽ lá vẽ xuống nền gạch ẩm những hình thù loang lổ, méo mó. Ngoài khung cửa, một chiếc bóng nhỏ bé lướt qua. Trong màu áo trắng ngà loang loáng, thoạt nhìn Lam nhận ra bóng một cô bé…

Mùa hạ Tây Nguyên

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa

Mùa hạ

Hạnh phúc của mây là những ngày nắng cháy
hay những ngày mưa không thể phân biệt những ngày
áo cộc và giọt mồ hôi hồn nhiên khoái chí
lích chích cuối vườn con cào cào xanh