Những lát cắt thời gian

(VNBĐ – Thơ).

Người đàn bà mắt đẹp nhìn biển
xuyên buốt,
cả hiện thực như dòng sữa ngầm ngậm trong bể gió
pha loãng nhiệt đới
tôi cưu mang ngọn cây lá cỏ trong vườn
nuôi cơn mộng trong vũ trụ bụi
trôi,
không đầu không cuối.

chiếc đồng hồ đánh mất thời gian sau tiếng nổ
chỉ có đôi mắt sáng lạnh trong hạt giống mùa thu.

khả thể tôi,
một chùm sao khuya lùa vào hố đen của núi
mặt đất trầm tư,
đại dương nằm duỗi chân về phía vô cùng.

người đàn bà mắt đẹp nhìn biển,
mộ người da vàng đã lên những bông hoa đền tháp,
lảnh lót tiếng chim
di trú phía mù khơi…

TRẦN QUỐC TOÀN

(Văn nghệ Bình Định số 108 tháng 4.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thương nhớ nhà cũ

Tôi đứng giữa khoảng sân đất đỏ lốm đốm theo dấu mòn năm tháng, nhìn mái nhà lợp tôn đã cũ, lòng bỗng run rẩy như vừa chạm vào một miền ký ức tưởng đã ngủ yên…

Phác thảo đàn bà

Người đàn bà đã từng biết buông tay
Đã từng xoay trước sau, sau trước
Đêm tối trời đã từng hụt bước
Lòng mở ra khi khép mắt môi mình.