Nhớ quê nhà

(VNBĐ – Thơ).

Vời vợi quá
Nên chiều xanh dáng núi
Những con đường
Hút tắp lá vàng bay
Từng đợt gió Nam Lào
Ngày thơ dại
Rưng rưng chiều
Thao thiết khúc heo may

Đêm đất khách
Ta nằm thương bóng mẹ
Tóc pha sương
Côi cút giữa lưng ngày
Góc sân quê
Bời bời dăm ngọn cỏ
Mẹ ngóng chờ
Vời vợi
Phía chân mây.

PHAN BÙI BẢO THY

(Văn nghệ Bình Định số 109 tháng 5.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Tường ảo

Bức tường tối đen. Tôi có thể cảm nhận qua tiếng còi xe. Có ba mặt tường. Bên ngoài mỗi mặt là một thế giới khác nhau. Mặt vẽ hình đầu người là một trong ba bức tường ấy…

Cây cô đơn

Cây cô đơn có tự bao giờ và vì sao người ta gọi là cây cô đơn. Chắc có lẽ, cây cũng như người, khi đơn lẻ, cô độc giữa thế gian rộng lớn thì cũng chỉ như một minh chứng về sự hiện hữu…

Tấm áo Điện Biên

Cha mang trên mình tấm áo Điện Biên
Áo trấn thủ với bao đường ngang dọc
56 ngày đêm lấn từng thước đất
Xẻ dọc chiến hào siết chặt vòng vây.