(VNBĐ – Thơ).
Lá rụng ngày đi như gió cuốn
Dế kêu tê dại cỏ trong vườn
Ai về tát cạn ao phiền muộn?
Để mẹ thôi buồn, thôi nhớ trông.
LÊ THÀNH NGHỊ
(VNBĐ – Thơ).
Lá rụng ngày đi như gió cuốn
Dế kêu tê dại cỏ trong vườn
Ai về tát cạn ao phiền muộn?
Để mẹ thôi buồn, thôi nhớ trông.
LÊ THÀNH NGHỊ
Không thể hát thơ
Khi anh luôn áp môi vào lóng trúc
Và thổi hơi thở điệu đà nung ruột gan em
Những người lính như tôi không làm lính nữa
Mỗi năm một lần ngồi tựa vai nhau
Lại như lửa vừa nhen bập bùng trong máu
Trong lửa ai về ấm lạnh sau vai.
Đôi lúc cũng có chút lạnh lẽo
Giữa nồng nàn
Sự dối trá của chính chúng ta mang lại
Sẽ sưởi ấm trái tim đầy nghi thức
Bao năm biền biệt xa rừng
Ngày trở lại chợt rưng rưng bóng hình
Vạn ngàn diệp lục rung rinh
Ngỡ như mắt bạn gọi mình chiều xưa
TẠP CHÍ VĂN NGHỆ GIA LAI ĐIỆN TỬ
CƠ QUAN CHỦ QUẢN: HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH GIA LAI
Tổng biên tập: Trần Quang Khanh
Giấy phép hoạt động tạp chí in và tạp chí điện tử số 17/GP-BTTTT của Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 13.01.2023
Tòa soạn: 103 Phan Bội Châu, phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai
Điện thoại: 02563.822167 – 02563.822187
Email: vannghegialaidientu@gmail.com
Bản quyền thuộc về tạp chí Văn nghệ Gia Lai