Người ngủ trên vai núi

(VNBĐ – Thơ). 

(Kính tặng CCB Khổng Minh Đức)

* Tác phẩm đoạt giải Nhì

Xóm núi nép dưới bầu trời xanh,
ba lô màu xanh,
áo anh cũng xanh.
tháng Bảy chưa có mưa ngâu
chỉ cỏ là đang cháy màu cỏ cháy

Mấy chục nóc nhà trầm ngâm
dáng anh bốc hơi trên lưng chừng núi

Tháng Bảy không tụng kinh cầu siêu
khói nhang quánh cùng khói thuốc.
mồ côi rồi mồ côi lần nữa
anh lạy mẹ,
lạy cha để xá tội cho mình.
phép màu nào giữ vẹn nguyên hình hài sau cuộc chiến?
một nửa tay chân,
một phần thân xác.

Anh lại về xóm núi
tặng cho con gái của đồng đội đóa hoa hồng trắng,
anh cũng tặng cho anh.

Nắng ngả lưng chừng núi
ráng chiều rụng xuống gạt tàn
anh xòe bàn tay lẩm nhẩm tháng ngày còn lại
tủm tỉm
một mình…
bầy lợn đang chờ anh tắm,
bầy gà đang đợi anh chăm.

Đêm đêm
anh ngủ trên vai núi
như ngủ trên vai cha
giấc yên bình sau cuộc chiến chinh…

KHỔNG TRƯỜNG CHIẾN

(Văn nghệ Bình Định số 113 tháng 9.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Sông Ba mùa hò hẹn

Chắt chiu từ ruột núi
Sông Ba trôi lạch nước cuối cùng
Đàn bò thủng thẳng qua sông
Nhường nhau từng ngụm khát.

Đưa em hương lân tinh

Đưa em xuôi hai tay
Đưa em tóc dựng đứng
Chân, huyệt sâu, đá cứng
Dung nham, tàn, dung nham

Lại biển… và đêm nữa…

Những chai đời rỗng không, biển ném ngược vào bờ
Người vẫn đi trong tầm tã sóng
Đêm ập về đánh sập ngây thơ
Cát quấn từng đôi, và tôi có bóng

Buôn xa

Mấy cây xà gạc là đến văn minh
Bao nhiêu đời buôn không tới được
Con bò quen sống bãi rừng
Người quen hơi bến nước