Người ngủ trên vai núi

(VNBĐ – Thơ). 

(Kính tặng CCB Khổng Minh Đức)

* Tác phẩm đoạt giải Nhì

Xóm núi nép dưới bầu trời xanh,
ba lô màu xanh,
áo anh cũng xanh.
tháng Bảy chưa có mưa ngâu
chỉ cỏ là đang cháy màu cỏ cháy

Mấy chục nóc nhà trầm ngâm
dáng anh bốc hơi trên lưng chừng núi

Tháng Bảy không tụng kinh cầu siêu
khói nhang quánh cùng khói thuốc.
mồ côi rồi mồ côi lần nữa
anh lạy mẹ,
lạy cha để xá tội cho mình.
phép màu nào giữ vẹn nguyên hình hài sau cuộc chiến?
một nửa tay chân,
một phần thân xác.

Anh lại về xóm núi
tặng cho con gái của đồng đội đóa hoa hồng trắng,
anh cũng tặng cho anh.

Nắng ngả lưng chừng núi
ráng chiều rụng xuống gạt tàn
anh xòe bàn tay lẩm nhẩm tháng ngày còn lại
tủm tỉm
một mình…
bầy lợn đang chờ anh tắm,
bầy gà đang đợi anh chăm.

Đêm đêm
anh ngủ trên vai núi
như ngủ trên vai cha
giấc yên bình sau cuộc chiến chinh…

KHỔNG TRƯỜNG CHIẾN

(Văn nghệ Bình Định số 113 tháng 9.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mặt trời muộn

Ả, từng nức tiếng một vùng, nhưng là tiếng dữ. Nhan sắc so hoa, nõn nà gợi cảm, chỉ kém cái nết. Nhưng nết có kém tí mà đẹp vẫn hấp dẫn chán…

Giấc đào phai

Đào chỉ nở một thời điểm duy nhất trong năm. Ấy là khi giữa giá buốt còn sót lại cuối mùa đông, cùng với mưa phùn rắc rây xuân sớm…

Những quả cam

Gác chắn tàu ở ngoại ô thị trấn trong ánh chiều tà, ba đứa bé cất giọng ríu rít như những chú chim nhỏ và sắc màu của những quả cam rực rỡ bay tung tóe xuống đó…