Ngược sông Lô

(VNBĐ – Thơ).

Ngửa mặt đón những tàn hoa nhuộm đỏ trời biên giới
sông Lô làm một trường ca chảy vào đất Việt
quấn quít từng dãy núi đá như tấm lá chắn
chở che những người lính bao đời canh giữ biên cương

soi vào sông Lô
ngang trời lồng lộng
mỗi tấc đất của cha ông
chan máu xương lóng lánh nước trong

ngược sông Lô
năm nào cũng đông người lên
đôi bờ hàng hàng gạo đỏ ròng ròng dòng sông
hắt lên tháng ngày xanh thẳm

ngược sông Lô
vớt từng xác gạo
như vớt những hồn người
đỏ thắm.
Hà Giang, 05.7.2020 – Quy Nhơn, 30.7.2020

MAI THÌN

(Văn nghệ Bình Định số 96 tháng 4.2021)

 

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thương nhớ nhà cũ

Tôi đứng giữa khoảng sân đất đỏ lốm đốm theo dấu mòn năm tháng, nhìn mái nhà lợp tôn đã cũ, lòng bỗng run rẩy như vừa chạm vào một miền ký ức tưởng đã ngủ yên…

Phác thảo đàn bà

Người đàn bà đã từng biết buông tay
Đã từng xoay trước sau, sau trước
Đêm tối trời đã từng hụt bước
Lòng mở ra khi khép mắt môi mình.