Ngược sông Lô

(VNBĐ – Thơ).

Ngửa mặt đón những tàn hoa nhuộm đỏ trời biên giới
sông Lô làm một trường ca chảy vào đất Việt
quấn quít từng dãy núi đá như tấm lá chắn
chở che những người lính bao đời canh giữ biên cương

soi vào sông Lô
ngang trời lồng lộng
mỗi tấc đất của cha ông
chan máu xương lóng lánh nước trong

ngược sông Lô
năm nào cũng đông người lên
đôi bờ hàng hàng gạo đỏ ròng ròng dòng sông
hắt lên tháng ngày xanh thẳm

ngược sông Lô
vớt từng xác gạo
như vớt những hồn người
đỏ thắm.
Hà Giang, 05.7.2020 – Quy Nhơn, 30.7.2020

MAI THÌN

(Văn nghệ Bình Định số 96 tháng 4.2021)

 

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát

Những hoài nhớ linh thiêng

Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ

Trực giác

Con mơ mướt mát bìa đồi kín xanh
gieo mình trong đất đỏ
mai về sẽ không dại vàng
cùng người dọn tiếng gầm của trưa
ngủ bên tiếng cồng trong vọng.

Chuyến tàu đom đóm

Cả đoàn đom đóm bay lên, nhưng không bay cao, mà bay thấp sát mặt đất, ngay trước mặt Bọ Rùa Đỏ. Chúng tạo thành một dải ngân hà nhỏ uốn lượn theo con đường mòn, ánh sáng vàng óng thắp sáng từng viên sỏi