Ngôi nhà cũ Xuân Diệu ở

(VNBĐ – Thơ). Ngôi nhà cũ Xuân Diệu ở
Vẫn còn cây sấu bên đường
Buổi chiều phố Cột Cờ người xe đông đặc
Cây sấu già buông một vòm xanh
Gió thầm nhắc câu thơ ông viết:
Chót trên cành cao vót
Mấy quả sấu con con
Như mấy chiếc khuy lục
Trên áo trời xanh non…
Cây sấu xanh, mùa đông không chùm quả
Riêng câu thơ mang vị chua giòn
Tôi nghe trong cây rạo rực dòng nhựa chảy
Kìa xa hút trên tầng cao tôi thấy
Chấm sao chiều – trái sấu hoàng hôn…?

Ngôi nhà cũ Xuân Diệu ở
Mọc chen quán xá lề đường
Cây dạ lan hương ngày xưa ai chặt
Mùi hương còn phảng phất tựa tơ vương
Tôi chợt nhớ câu thơ ông viết
Câu thơ tươi xanh lẫn với cây vườn:
Tôi cầm mùi dạ lan hương
Trong tay, đi đến người thương cách trùng
Dạ lan thơm nức lạ lùng
Tưởng như đi mãi chưa cùng mùi hương

Mùi dạ lan hương từ đâu không biết
Từ cánh cổng ngày xưa, từ bóng đêm dày
Từ căn phòng – nơi nhà thơ ngồi viết
Từ mơ hồ trang sách, ngọn đèn lay…?

Cây sấu vẫn xanh, cây dạ hương không còn nữa
Cuộc sống ồn ào cứ thế trôi đi
Nhà thơ mất đã lâu. Nén hương ngày cúng giỗ
Ngôi nhà xưa chợt thoáng bóng ông về
Những câu thơ thay ông sống một đời sống khác
Như quả sấu chưa giòn, mùi dạ lan khuya…

NGUYỄN ĐỨC MẬU

(Văn nghệ Bình Định số 92 tháng 12.2020)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thầm nghe

Những người lính như tôi không làm lính nữa
Mỗi năm một lần ngồi tựa vai nhau
Lại như lửa vừa nhen bập bùng trong máu
Trong lửa ai về ấm lạnh sau vai.

Đơn độc

Đôi lúc cũng có chút lạnh lẽo
Giữa nồng nàn
Sự dối trá của chính chúng ta mang lại
Sẽ sưởi ấm trái tim đầy nghi thức

Mắt rừng

Bao năm biền biệt xa rừng
Ngày trở lại chợt rưng rưng bóng hình
Vạn ngàn diệp lục rung rinh
Ngỡ như mắt bạn gọi mình chiều xưa

Hồn lúa Lạc Hồng

Năm 221 trước Công nguyên, nhà Tần thống nhất sáu nước dưới lá cờ của một đế chế hùng mạnh chưa từng có. Trên đài cao, Tần Thủy Hoàng phóng tầm mắt về phương Nam xa xôi bằng tất cả tham vọng của mình…