Ngày bình yên

(VNBĐ – Văn trẻ). 

Đó là ngày chiến tranh không còn nữa
Chim chóc hót trên cao,
lũ trẻ chơi bắn bi một ngày nắng đẹp
dưới những tán lá xôn xao,
nơi ngày xưa bom dội
những mảnh bom thất lạc quá khứ
như tìm về ăn năn,
người mẹ xứ Hoài ngồi vá nắng dưới tán dừa,
chở bánh tráng trên chiếc xe đạp

ánh mắt sâu như một hố bom.

Bóng dừa không muốn chiến tranh,
chiến tranh thật nhiều nỗi buồn

thật nhiều vết thương loét vào lịch sử.

Hơn 70 năm, linh hồn của những người mẹ,
những đứa trẻ thơ
từ giã thế gian một ngày nhóm chợ,
đâu đó trong cơn gió, trong mây, trong đất đai xứ sở
những quả bom tan xương nát thịt
những quả bom không lương tri
từ mặt đất khổ đau
mọc lên ngọn dừa xanh
ngọn dừa hòa bình
như tay mẹ ẵm bồng tình non nước
như những linh hồn lẩn trong cát bụi chiến tranh

giữ đất giữ làng.

Đó là ngày chiến tranh không còn nữa
chợ Đề(*) buổi trưa nắng vàng
mây trên cao bay về kể chuyện thời gian
chiến tranh đã qua
những hố bom bây giờ thành đường thành chợ
tôi thấy mình là trái dừa
mơ một chiếc võng gió

đu đưa…

(*) Chợ Đề ở Hoài Nhơn, Bình Định. Vào ngày 28.02.1950, thực dân Pháp ném bom chùm xuống chợ, giết chết 51 người và hàng trăm người khác bị thương, hầu hết là phụ nữ và trẻ em.

TRẦN QUỐC TOÀN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Cầm

Ánh trăng mờ tỏ. Trạng Vinh tựa hồ như nhìn thấy bóng hình quen thuộc của cô đào hát năm xưa ẩn hiện giữa làn sương khói mong manh huyền hoặc…

Tiếng sáo 

Những ngón tay và đêm 
Ngân lên
Đâu đó có người mở cửa 
Ánh trăng tràn vào nhà 
Và tiếng sáo men theo những bước chân vội vã 

Làn hương

Thoát ra từ những đêm dài
Bay ra từ cơn gió
Hương tự mình lang thang
Bầu trời mặt đất rộng
Bởi làn hương loang dài.

Trên căn gác nhà K

Vẫn căn gác riêng tôi những ngày trong suốt
Ngoài kia thênh thang phố xá thẳng hàng
Thấp thoáng cánh áo phất phơ chiều lẻ gió
Khêu đêm rộn ràng những bước chân hoang