Ngày bình thường

(VNBĐ – Thơ). Đã lâu bầy chim không qua vườn
làm sao thấy khoảng trống tiếng chim để lại
55 loài, hoặc hơn
người nhạc sĩ buông bút trên khung nhạc trắng
chiếc lá vàng đáp xuống
loang một vòng thinh lặng.

Đã lâu tôi quên vẽ giấc mơ
giấc mơ màu gì, có lẽ
màu mắt em khi chiều mở ra cánh cổng nhuộm trời
màu của chiếc nơ buộc tóc rơi thả từng vòng sóng
tôi trải tôi thành tấm toan
mây vẽ tôi theo hình thù của chúng.

Tôi đã căng mình trên khung đêm rỗng không
đợi chữ về vẽ bóng
đợi ngọt giọng chim buông từng nốt sáng
mổ vụn ngày rớt rơi.

DUYÊN AN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Chiều Tây Nguyên

Chiều về đâu đó chiều ơi
Mà nghe nhịp bước bồi hồi tiếng chiêng
Nắng vàng níu gót chân nghiêng
Người đi như trốn khỏi miền hoang vu

Sau bão

ập hồ dâng sông suối đỏ phù sa
rừng xơ xác lá
những trụ đèn gục ngã
anh như người tiền sử
không buồn vui đi hái lượm tin người

Sinh nhật mùa đông

Như que kem tan nơi đầu lưỡi
ngày sinh em mang gió Đông về
thổi dọc đường nụ hôn giá buốt

Chiêm bao

Những nhân vật từ sân khấu bước ra
Khác hơn những gì tôi viết
Bọn gian thần cũng có khi biết khóc
Người trung lương khoảnh khắc cũng đớn hèn!