Ngày bình thường

(VNBĐ – Thơ). Đã lâu bầy chim không qua vườn
làm sao thấy khoảng trống tiếng chim để lại
55 loài, hoặc hơn
người nhạc sĩ buông bút trên khung nhạc trắng
chiếc lá vàng đáp xuống
loang một vòng thinh lặng.

Đã lâu tôi quên vẽ giấc mơ
giấc mơ màu gì, có lẽ
màu mắt em khi chiều mở ra cánh cổng nhuộm trời
màu của chiếc nơ buộc tóc rơi thả từng vòng sóng
tôi trải tôi thành tấm toan
mây vẽ tôi theo hình thù của chúng.

Tôi đã căng mình trên khung đêm rỗng không
đợi chữ về vẽ bóng
đợi ngọt giọng chim buông từng nốt sáng
mổ vụn ngày rớt rơi.

DUYÊN AN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Sông Ba mùa hò hẹn

Chắt chiu từ ruột núi
Sông Ba trôi lạch nước cuối cùng
Đàn bò thủng thẳng qua sông
Nhường nhau từng ngụm khát.

Đưa em hương lân tinh

Đưa em xuôi hai tay
Đưa em tóc dựng đứng
Chân, huyệt sâu, đá cứng
Dung nham, tàn, dung nham

Lại biển… và đêm nữa…

Những chai đời rỗng không, biển ném ngược vào bờ
Người vẫn đi trong tầm tã sóng
Đêm ập về đánh sập ngây thơ
Cát quấn từng đôi, và tôi có bóng

Buôn xa

Mấy cây xà gạc là đến văn minh
Bao nhiêu đời buôn không tới được
Con bò quen sống bãi rừng
Người quen hơi bến nước