Mùa xuân & chim én

(VNBĐ – Thơ).

Về đi về đi
ta nghe mùa xuân gọi

cánh én ngang dọc trên cao như cây cọ vẽ giữa tấm voan tươi rói

cắm vào tim ta những mũi tên nóng hổi
những mũi tên đắm say
những mũi tên lấp lánh
một bầu trời chao liệng
những mũi tên đê mê không làm đau chiếc tổ trong hốc đá

ngày ra ràng

tuổi thơ qua lâu rồi
thời gian uốn cong đặc quánh
nắng thở đều đều như bễ lò rèn
mưa thép gai buộc chặt
ta chỉ thấy nỗi buồn này chưa nguôi lại bày ra nỗi buồn khác nữa
về đi
về đi
tiếng sấm gầm khuya khoắt hay tiếng rạn vỡ bầu trời chim én ơi.
HOÀNG VŨ THUẬT

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Trở lại dòng sông tuổi thơ

Tuổi thơ của tôi bắt đầu từ những buổi sáng còn đẫm hơi sương, khi mặt trời chưa kịp ló lên khỏi rặng tre cuối xóm. Dòng sông khi ấy xanh như một dải lụa mềm, phẳng lặng…

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi

Quê ngoại

Nghỉ hè theo mẹ về quê
Nhà ngoại ở phía con đê cuối làng
Ngô xanh, xanh đến ngỡ ngàng
Cánh diều ru giữa mênh mang khoảng trời