Mưa trên đường Huyền Trân công chúa

(VNBĐ – Thơ). Bất chợt mưa
Bất chợt chạnh nguồn
Mưa từ Chiêm quốc ướt sang trang
Lạnh vây quán dột, mưa chan rượu
Ngóng kiệu Huyền Trân lên Đồ Bàn.

Đồng trắng nhờ nhoi chóp Mò O
Mạ Thiên, từ thuở đất chia bờ?
Rượu rót vị này say vị trước
Mờ bóng nông phu lẫn bóng cò!

Dưới chân thành quách chảy đỏ dòng
Ta áp tai vào gió minh mông
Đã mòn nhung nhớ trời Nam – Bắc
Cây rừng phơ phất áo Chế Mân.

Mưa tạnh giấc rồi, vén áo mây
Cầu vồng lại mọc trên tháp cổ
Cánh Tiên hằn sẵn mối sum vầy!

LÊ VINH

(Văn nghệ Bình Định số 112 tháng 8.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Nhà thơ Trương Công Tưởng

Những bài thơ tôi đọc cho cha nghe
Chưa bao giờ ông ưng ý
Nhưng ông đã khóc khi tôi ngồi ở đó
Gom gió trời về ủ nắng xa xanh.

Thơ dự thi của Dụ Nguyên

Tôi sẽ bỏ tất cả để theo người! Ôi mặt trời mùa xuân!
Khi tia nắng đầu tiên của người chạm vào đất cát làm bật lên những ánh cầu vồng

Mơ vào rừng thẳm

Mơ vào rừng thẳm náu nương
chung quanh muôn thú tình thương dạt dào
gió lòng ta thổi rì rào
đời như thác đổ mất đào nguyên xưa