Chủ nhật
, ngày 6/4/2025
9:59:31

Mưa

(VNBĐ – Văn trẻ). Có những ngày mưa nhức nhối trong tôi
Bị giam cầm trong bầu trời xanh biếc
Hạt thu mình buông bao lời thê thiết
Trên nhánh chiều khắc khoải thả hoa bay

Có những ngày mưa chợt thức trong tôi
Trời cuộn dâng những bàn tay lạc lối
Mưa buông lơi biết bao lời chưa nói
Cây cong mình uống cạn mật trên môi

Có những ngày mưa đã bỏ quên tôi
Trên vỉa hè những bàn chân bước vội
Trong đôi mắt không một lối kiếm tìm
Trong ngõ cụt một bóng tối lặng im

Khắp những ngày mưa biệt tích bốn mùa
Như cây cao chưa một ngày lộng gió
Quả chín buồn tự rụng xuống bơ vơ
Dấu chim di lạc bước chửa kịp về…

MY TIÊN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của


0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mùa đông của tôi

Bay qua chiều vắng
Người là nắng mùa đông
Là góc phố là mái ngói là những chiếc lá biết tạm biệt lá cành cành lá 
Hãy rơi như ta chẳng có gì níu giữ 
Lấp đầy những con phố 

Tìm chiếc smartphone

Ngày ba mươi
Khi chiếc smartphone rơi
Ngôi nhà trống vắng
Những thành viên loay hoay tìm nhau
Chạm vào đâu thấy từng gương mặt
Chạm vào đâu nghe tiếng sum vầy

Sau cơn bão Yagi…

Nơi người đàn ông từng vùi giọt mồ hôi xuống nương rẫy
dựng ngôi nhà mơ ước có đàn con thơ, vợ hiền
chiều chiều đốt lửa bên suối
tiếng cười làm vui cả ngọn đồi