Mưa

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi).

Nghe đì đùng sấm gọi
Trời đang kéo cơn mưa
Đường về nhà xa quá
Mẹ ơi, sắp về chưa?

Tiếng trống trường đã điểm
Chợ phiên vãn người rồi
Gió đùa nghiêng tàu lá
Mẹ à, mau về thôi!

Chiếc áo mưa mỏng mảnh
Sáng mẹ quên mang theo
Bé ra vào lo lắng
Mưa ơi, đừng rơi nhiều!

Bé nhớ thương mẹ lắm
Mong trời hóa mưa bay
Ông mặt trời ló rạng
Cười ửng hồng bóng mây

Nghe thấy tiếng mẹ gọi
Bé rối rít vui mừng
Xòe đôi bàn tay nhỏ
Mẹ ú òa sau lưng.

LÊ GIANG

(Văn nghệ Bình Định số 103 tháng 11.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thương nhớ nhà cũ

Tôi đứng giữa khoảng sân đất đỏ lốm đốm theo dấu mòn năm tháng, nhìn mái nhà lợp tôn đã cũ, lòng bỗng run rẩy như vừa chạm vào một miền ký ức tưởng đã ngủ yên…

Phác thảo đàn bà

Người đàn bà đã từng biết buông tay
Đã từng xoay trước sau, sau trước
Đêm tối trời đã từng hụt bước
Lòng mở ra khi khép mắt môi mình.