Một trưa nắng

(VNBĐ – Thơ). Mưa một đời chưa đủ
Hát một thời chưa nguôi
Quả sung còn mưng mủ
Sầu bọ cạp vuốt đuôi

Ngắm nghía mía lên bông
Bàn tay người đâu vắng
Bầy vịt cỏ nhoáy mông
Bùn sục mồ côi nắng

Trưa trắng thường nặng lời
Người dồn vào đâu hết
Râm mát giả lên ngôi
Thèm khát mồ hôi người

Ai là ai thế nhỉ
Thích nắng còn lánh đời
Cánh cửa trời đã gỉ
Hì hục mở cái tôi.

LÂM HUY NHUẬN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Dệt thương lên vải…

“Mày gửi thêm tiền về đi, thằng Duê bệnh rồi”. Thằng Puih chồng nàng gọi điện thoại giục giã lúc đã nửa đêm. Rồi chẳng kịp để nàng hỏi han gì thêm, nó vội vàng cúp máy…

Đất hát

Những buổi chiều, nước ôm chân ruộng
rặng bần lặng lẽ soi mặt trời rụng xuống chái nhà
tiếng vịt đập cánh rối bời trong giấc mơ bùn đất

Ngựa ơi về đâu

Người Đà Lạt xa lạ với từ thổ mộ hay xà ích. Chỉ là xe ngựa thân thương đồng hành cùng bác mã phu. Bóng ngựa in lên nền sương mà đi, tiếng lóc cóc ma mị trong ánh sáng đỏ lập lòe lúc ba, bốn giờ sáng

Dành dành trắng

Trăng lọt qua kẽ lá vẽ xuống nền gạch ẩm những hình thù loang lổ, méo mó. Ngoài khung cửa, một chiếc bóng nhỏ bé lướt qua. Trong màu áo trắng ngà loang loáng, thoạt nhìn Lam nhận ra bóng một cô bé…