Một mình ngồi với sớm mai

(VNBĐ – Thơ). 

Một mình
ngồi với sớm mai
nhà bên chỉ cách một vài bước chân

Ngày xưa
chung một khoảng sân
kể từ ngày ấy… cứ dần dần xa!

Bê tông cốt thép quanh nhà
cỏ cây cũng sợ nghiêng qua bên này!

Bầu trời xưa đã đổi thay
bên kia thì nắng, bên này thì râm!

Trước thềm
vắng đến mênh mông
mỗi người tự nhốt, mấy lần khóa qua!

Một ngày
ta chợt nhớ ra
cùng cha…
cùng mẹ…
mình là anh em…!

VĨNH TUY

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thương nhớ nhà cũ

Tôi đứng giữa khoảng sân đất đỏ lốm đốm theo dấu mòn năm tháng, nhìn mái nhà lợp tôn đã cũ, lòng bỗng run rẩy như vừa chạm vào một miền ký ức tưởng đã ngủ yên…

Phác thảo đàn bà

Người đàn bà đã từng biết buông tay
Đã từng xoay trước sau, sau trước
Đêm tối trời đã từng hụt bước
Lòng mở ra khi khép mắt môi mình.