Một mình ngồi với sớm mai

(VNBĐ – Thơ). 

Một mình
ngồi với sớm mai
nhà bên chỉ cách một vài bước chân

Ngày xưa
chung một khoảng sân
kể từ ngày ấy… cứ dần dần xa!

Bê tông cốt thép quanh nhà
cỏ cây cũng sợ nghiêng qua bên này!

Bầu trời xưa đã đổi thay
bên kia thì nắng, bên này thì râm!

Trước thềm
vắng đến mênh mông
mỗi người tự nhốt, mấy lần khóa qua!

Một ngày
ta chợt nhớ ra
cùng cha…
cùng mẹ…
mình là anh em…!

VĨNH TUY

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Anh có đành khép lại

anh có một cuộc đời
em không sao nhìn rõ
anh có những quãng buồn
riêng mỗi mình khép mở

Thức dậy ở nơi xa

Quên gấp lại giấc mơ, tôi mở cửa bước ra
Thành phố cũng vừa tỉnh giấc
Những đôi chân chắc còn đang ngủ kỹ
Để lá tiên tri trên những bước của ngày.

Đất đổi đời

Thầy Bảy Trầm sống thật khác người. Quanh năm lão mặc duy nhất quần áo vải màu trắng, đội nón Gò Găng và đi guốc mộc…