Một mình ngồi với sớm mai

(VNBĐ – Thơ). 

Một mình
ngồi với sớm mai
nhà bên chỉ cách một vài bước chân

Ngày xưa
chung một khoảng sân
kể từ ngày ấy… cứ dần dần xa!

Bê tông cốt thép quanh nhà
cỏ cây cũng sợ nghiêng qua bên này!

Bầu trời xưa đã đổi thay
bên kia thì nắng, bên này thì râm!

Trước thềm
vắng đến mênh mông
mỗi người tự nhốt, mấy lần khóa qua!

Một ngày
ta chợt nhớ ra
cùng cha…
cùng mẹ…
mình là anh em…!

VĨNH TUY

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Bạn Gió và những chiếc chuông xinh

Rào Rào cười, lần đầu tiên trong ngày hôm đó cậu cười thật sự. Cậu xoay người, lúc nhanh lúc chậm, lúc nhẹ nhàng lúc ào ạt, và dàn Chuông Gió đáp lại từng nhịp một, hào hứng và vui vẻ…

Nghe bà kể chuyện

Đêm nghe bà kể chuyện
Nàng Bân tích thật xưa
Yêu thương, nàng đan áo
Rét ngày xuân trái mùa

Mưa xuân

Những hạt mưa bé nhỏ
Khẽ bay trong gió xuân
Rồi đậu trên cỏ biếc
Như sương mai trong ngần

Hơn một lần

Thổn thức, tình yêu
muốn được yêu cùng tận
bỗng thấy mình như bông lúa
cúi đầu chợt sợ, một cơn giông