Một bài thơ xanh rêu

(VNBĐ – Văn trẻ).

Ai đã tắt hoàng hôn trong đôi mắt cánh đồng
Giàn giụa đêm trên lưng gió mơ hoang
Thôi quay về,
Bày cuộc nhớ với điêu linh ký ức
Rót một cốc mùa thu mang mang…

Khẽ nhón gót đi trên đỉnh gió
Một vệt mây trắng trượt ngang ngân hà
Như niềm cô độc cũng vừa chạng vạng
Xao xác tàu đêm lẻ một âm buồn

Đôi khi du mục qua đồi trăng tiền kiếp
Đôi khi nhặt mình dưới vực chữ lặng câm
Mắt đêm chong những kí tự ánh sáng
Trái tim tro tàn còn ấm lửa chiêm bao
Đợi hoa nắng nở trên bàn tay lạnh
Mặt ngày loang từng hồi chuông mỏng
Mùa hôn lên những phiến rêu trầm.

TRẦN VĂN THIÊN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Dệt thương lên vải…

“Mày gửi thêm tiền về đi, thằng Duê bệnh rồi”. Thằng Puih chồng nàng gọi điện thoại giục giã lúc đã nửa đêm. Rồi chẳng kịp để nàng hỏi han gì thêm, nó vội vàng cúp máy…

Đất hát

Những buổi chiều, nước ôm chân ruộng
rặng bần lặng lẽ soi mặt trời rụng xuống chái nhà
tiếng vịt đập cánh rối bời trong giấc mơ bùn đất

Khi trời màu trứng sáo

Phía đó trời ẩn nhẫn pha sương
Nơi hành trình khói lạc chiều chảy ngược
Mùa vọng tiếng tha hương
Quay quắt nguyện cầu

Em ở đó, mơ mình trong lòng phố

Trảng đồi mùa trải tựa vạt ngâu
Em ở đó, gió nghiêng về phố
Nơi giấu anh giữa những trục tung hoành
Sóng cỏ lùa ngày rỗng buông nhanh
Trông về nơi có tiếng gọi ran của bầy se sẻ