Miên man đêm trừ tịch

(VNBĐ – Thơ). 

Một mình, đêm trừ tịch
trước bàn thờ tổ tiên
sang trang rồi – tờ lịch
miền hoài cổ miên man

lắng đọng chút thời gian
cho ta nhìn ta lại
kiếp người ai khôn – dại
cát bụi đều như nhau

người ơi! hãy trao nhau
nụ cười – đời thánh thiện
dẫu không là trời – biển
cũng giọt nước trong lành

cây cỏ được màu xanh
cũng cần nhau để sống
đường trần gian biến động
ai biết trước chữ ngờ

đời người ngắn – giấc mơ
hãy nên yêu, nên quý
cho ta thêm bền chí
bước qua thềm mùa xuân.

HOÀNG BẢO LINH

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Trở lại dòng sông tuổi thơ

Tuổi thơ của tôi bắt đầu từ những buổi sáng còn đẫm hơi sương, khi mặt trời chưa kịp ló lên khỏi rặng tre cuối xóm. Dòng sông khi ấy xanh như một dải lụa mềm, phẳng lặng…

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi

Quê ngoại

Nghỉ hè theo mẹ về quê
Nhà ngoại ở phía con đê cuối làng
Ngô xanh, xanh đến ngỡ ngàng
Cánh diều ru giữa mênh mang khoảng trời