Má và Tết

(VNBĐ – Thơ).

Má còn biết Tết nữa không
vạn thọ sân nhà đã nở
con lần tìm về tuổi nhỏ
se se ngọn gió băng đồng.

Thân cò lặn lội bờ sông
bỏ quên một trời giá rét
các con ở nhà ngóng Tết
chiều quê ráng đỏ góc trời.

Bao nhiêu giọt mồ hôi rơi
kết tinh trong ngần hạt gạo
xênh xang trong từng màu áo
nhẩn nha thịt mỡ dưa hành.

Má còn biết Tết nữa không
tháng ngày giờ chung chiêng quá
sự đời cuộn trong chiếc tã
mênh mông vũ trụ chiếu giường.

Tuổi đời nở lộc xót thương
cam chịu ngang bằng thụ hưởng
cát bụi phù du hoang tưởng…
Má ơi Tết vẫn cứ về!

NGUYỄN THƯỜNG KHAM

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mùa hạ Tây Nguyên

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa

Mùa hạ

Hạnh phúc của mây là những ngày nắng cháy
hay những ngày mưa không thể phân biệt những ngày
áo cộc và giọt mồ hôi hồn nhiên khoái chí
lích chích cuối vườn con cào cào xanh

Về biển

nơi đó không đi sao lại trở về
biển lạnh ngàn bông trắng
mỏng manh chân trời tro bụi hát ca