Là chúng ta đấy thôi!

(VNBĐ – Văn trẻ). 

Là chúng ta đấy thôi
Thuở thiếu thời mong mau cao lớn.

Là khi cái đầu vừa chạm ô cửa sổ,
khi bàn tay còn nằm trong vòng ngáp tròn vo,
cái thời chạy ra chòi rơm trốn giấc trưa đuổi bắt
có đứa giẫm vào chân thì khóc thét
đau quá trời ơi!

Là chúng ta ngày hôm qua mơ vươn vai
thoắt thành tráng sĩ, thoắt thành Ông Gióng,
oai vệ, ngang tàng như Dế Mèn thích phiêu lưu.

Là chúng ta đấy thôi
Hôm nay lại mong mình trẻ lại
Hơn một lần, dành hàng giờ để chọn một kiểu tóc trẻ trung,
một bộ váy xinh, một đôi giày cao gót,
để ngồi tô tô vẽ vẽ, che đi những đốm tàn nhang,
những vết nhăn của khóe mắt hằn sâu mệt mỏi
chỉ mong níu giữ chút thanh xuân.

Lại là chúng ta đấy thôi
Giá có gặp nhau chắc chẳng thể cười
kí ức là những muộn phiền muôn lối…

THÙY TRANG
(Trường THPT Quy Nhơn)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Nước ngọt, rượu vang, hay là…

Ngân thích lưu tên người xung quanh bằng biệt danh. Động vật nhỏ là mấy cô bạn thân, động vật dữ là những người cô không thích, còn thức uống thì chỉ có hai, là những người cô thấy thú vị…

Chiều cuối năm về bên mẹ

Chiều cuối năm tôi về bên mẹ
Chạy lon ton như trẻ lên mười
Khoe áo mới rộn tiếng cười tuổi nhỏ
Bếp nhà quê hong sợi khói lên trời.

Gõ cửa

Trời bốc lên hơi sương màu da non
những bàn chân bé bỏng của buổi dậy thì 
vừa rời khỏi bậc cửa
len lỏi qua lối vườn
để tìm tiếng gió thở bằng mùi cỏ non.

Chiều Ba mươi

Những bước sóng mùa xuân hình sin nhạt nhòa dưới bàn chân
Cụm mây lững lờ trôi quá nửa
Câu hát chiều nay còn nằm trên bản thảo
Ráng chiều đợi trong đáy mắt
Tìm về chốn cũ xa xăm